Tóm Lược Bài Giảng Luận ngày 13 tháng 1 năm 2019
của Đức Ngài Hoàng Nhị Thiên
Điểm Mấu Chốt:
Tất cả giáo pháp đều xuất phát từ một nguồn. Nguồn đó gọi là Thiên Đạo. Vô vi vận hành tự nhiên, giáo dĩ lợi sanh cũng vận hành tự nhiên, như nước từ biển bốc hơi thành mây, mây thành mưa tưới xuống không phân biệt bên dưới là rừng đại thụ hay đám mốc meo, từng nơi tùy hình tiếp nhận nước mưa mà chảy thành dòng nông sâu hay to nhỏ, nhưng trăm dòng dầu thế nào cũng đều chảy về một sông, rồi trăm sông cũng chảy về một biển. Cứ thế mà vận hành không dứt.
Pháp Kệ:
Biển pháp mênh mông,
giáo pháp như dòng,
tùy duyên sinh hóa,
giáo hội thành sông,
trở về biển pháp.
Bỏ sông bỏ dòng,
mới thấy Thiên Đạo,
tới chỗ huyền đồng.
Thiên Đạo Huyền Không,
chẳng pháp chẳng dòng,
mênh mông trải khắp,
chẳng có chẳng không,
luân lưu bất tức
“Đại Đạo tịnh hành,
nhi bất tương bội,
tiểu đức xuyên lưu,
đại đức đôn hóa,” [1]
như vậy như vậy.
Chú Thích:
[1] trong chương Thánh Nhân Dữ Thiên Đồng Đức, sách Trung Dung.