NGỌC KINH QUYỂN III

01 Tháng Tám 20188:10 CH(Xem: 4873)

 

 

NGỌC KINH QUYỂN III

THIÊN KHAI HUỲNH ĐẠO
ĐINH MÙI 1967

KHOÁN THI:

Ngọc tòa Ngọc chói Ngọc tòa minh

Kinh đạo Kinh thiên Kinh đạo kinh

Quyển quặc Quyển tri Quyển quặc lý

Ba phen Ba lượt Ba phen trình

Ngọc dồi Ngọc chuốc Ngọc tồn ngọc

Hoàng trau Hoàng luyện Hoàng tại đình

Thượng thiên Thượng hạ Thượng thiên giữ

Đế ngự Đế trao Đế ngự gìn.


BÁT CÚ LIÊN HƯỜN:

Gìn Đạo lập thân có tại trần

Giữ hòa làm quý để an dân

Giờ thiên sắp điểm chờ con định

Phút địa hoát khai đợi trẻ cần

Vó Ngựa đường dài thay hẳn nghĩa

Bước Dê dậm vắn đổi tòan nhân

Nào con trung hiếu rành thông đạo

Khá tỉnh cho mau giấc mộng thần.

@

Thần, Thánh, Phật, Tiên đã xuống rồi

Chỉ chờ giờ phút đúng đi đôi

Giang sơn đất Việt luôn tài đắp

Đất nước nhà Nam sẵn đức bồi

Ngón xảo dương trần gần nước chảy

Điêu ngoa tại thế gẩm bèo trôi

Khác chi một giấc hoàng lương mộng

Sụp đổ năm châu có mấy hồi.

@

Hồi chuông cảnh giác rạt rào kêu

Nhưng bị chúng sanh đã bỏ liều

Chẳng sợ bão bùng khi buổi sớm

Không lo sấm sét lúc ban chiều

Đau lòng Trời Đất lời khuyên nhủ

Xót dạ Phật Tiên tiếng gợi khêu

Hàng ngũ đạo tâm lầm kế quỉ

Đó là có thật phủ phàng xiêu.

@

Xiêu vẹo bức màn của thế dương

Biết rằng Trời sẳn tấm lòng thương

Ngàn tai địa ngục lo xâu xé

Muôn nạn phàm phu liệu chiến trường

Xương trắng như non con đã rõ

Máu hồng tợ biển trẻ đâu tường

Ý Thầy con chẳng xem là đúng

Tâm trẻ hố rồi việc chủ trương.

@

Chủ trương phàm tục đã thành công

Là bởi đắn đo những cõi lòng

Muốn thoát hiềm vì thân cá chậu

Mong ra ngặt bởi phận chim lồng

Than trời cho mấy rồi đâu có

Trách đất thiệt nhiều rớt cũng không

Lặn hụp biển mê tê tái đợi

Xuống lên sông khổ gẫm hoài trông.

@

Trông đợi lợi danh chốn cõi nhơ

Lại còn bừa bãi việc thiên cơ

Lên non đọc được đôi dòng phú

Xuống biển thuộc làu ít vần thơ

Tưởng được thành Tiên nâng bạch phướng

Hay là đắc Thánh đở huỳnh cờ

Nào ngờ tư tưởng không rời tục

Đã có nhưng mà có bợn nhơ.

@

Bợn nhơ thành đạo tạo công đầu

Ai dám đưa ra lý diệu mầu

Nếu chẳng hạ sanh tài Gia Các

Hay là trổ mặt chí Minh Châu

Hò Nam kỳ chót phơi gan óc

Hẹn Việt giờ tam trải mật đầu

Thiện nghiệp sẳn dành quanh sử để

Dương đồ thành tựu nhứt nhơn thâu.

@

Thâu thập thế gian lại nhứt gia

Hồi chuông cảnh tỉnh nước dân hòa

Tam kỳ mở cửa chào Di Lạc

Nhị kết gài then đón Thích Ca

Tam Giáo nhứt đảnh dành Thái Thượng

Tứ Minh thập chánh để Linh Tòa

Vô thần lấp lửng khoe mình đạo

Bá Giám đem hồn xuống Giới Ba.

@

Ba mươi sáu đạo tạo trần cơ

Thập nhị khai thiên hóa thánh cờ

Ruộng Thuấn trâu cày, dâu trổ lá

Điền Nghiêu rồng cấy, nhả tầm tơ

Võ Vương bạch ngự Long Châu bến

Ân Thọ hắc yên phụng xuất bờ

Bốn trấn chư hầu thâu bể mạnh

Tám trăm nho ấp lãnh thiên thơ

@

Thiên thơ xuống thế gặp đời phiêu

Dầu đủ kiến văn lắm, thật nhiều

Kẻ đạo vô tình không xét thật

Người tu bất ý chẳng tường siêu

Sông sâu rẽ nước thăm ngư phủ

Núi thẳm đốn cây viếng lão tiều

Để biết thăng trầm tâm chí sĩ

Mời về góp mặt khắp quần liêu.

@

Liên hườn bát cú đủ mười hai

Thượng Đế vì thương cảnh đọa đày

Bút sắt giáng trần tân cựu mở

Gan đồng xuống thế lập Thiên Khai

Quyển Ba Kinh Ngọc không rời chí

Sách Đạo Minh Châu há bất tài

Ban bực chơn nhơn sơn thủy khấp

Cờ vàng vang bong phủ Đồng Nai.

 

LIỄN ĐỐI LIỄN Ngọc Kinh Quyển Ba:

"Ngọc chói sơn lâm, thánh nhơn hữu tầm, báu ngọc tồn nguyên, ngọc tam thiên ngọc.  Kinh lòa thủy thổ, đức sanh chí kiếm, châu hoàn tại bản, kinh ngũ thế kinh."

 

Linh văn Ngọc Kinh kỳ ba… y kỳ Thầy xuất minh để truyền cho nhân gian, hầu thấy rõ câu: Vô Vi bất nhị ngôn, vô vi lịnh. Đã thuyết thì hành, có danh có thật, không có những tánh cách như đâu đâu. Vậy Thầy ban truyền cho Đài Bửu Điện tùy nghi sử dụng cho đúng nơi đúng chỗ. Ban hành thật đúng theo danh dự và đạo đức. Chẳng nên bừa bãi như 2 quyển I,II thì có tổn thương cho nền Đại Đạo. Nếu không có bực biết sử dụng của báu thì quyết giữ cho đến khi nào có bực biết dùng mới trao ra.


Tý thời, ngày 25 tháng 6 Đinh Mùi (1967)

Nguyên Lịnh Sắc Vô Vi Chưởng Giáo

Thượng Đế.

 

THI BÀI:

Đời có NGỌC không người tầm ngọc

Đạo không KINH có óc kiếm kinh

Thế gian QUYỂN quặc vô tình

Trần ai BA cuộc chọn linh giáng phàm

Thiên lý NGỌC hòa chan chói lọi

Muôn trùng HOÀNG tiếng gọi thiêng liêng

Hoàn cầu THƯỢNG chí công riêng

Thầm khai ĐẾ đạo, Rồng Tiên hưởng phần

Ban CHÁNH GIÁO cứu dân cứu nước

Tặng CHƠN CHỦ cường nhược phân rành

Ước rằng HOÀN lại bạch thanh

Cho đời CẦU tiến thi hành nghĩa nhân.

Ngọc Kinh sẵn tinh thần bất diệt

Hằng giúp đời rõ biết khúc quanh

Hàn ngay thương vết mạnh lành

Nêu cao Chủ Nghĩa Vô Tranh thế thời.

Đã tuyên bố một lời, Thượng Đế

Quyết xuống trần cứu thế kỳ ba

Phơi bày chí đức vị tha

Công bình bác ái đem ra khỏa lòng.


Trời khai đạo hóa hoằng vạn chủng

Đất mở mang chung hưởng khắp cùng

Phật hằng đem kiết đổi hung

Thánh Tiên thực hiện cần dùng chúng sanh.


Ngọc Kinh nếu người hành đúng lúc

Thì tức thời hết đục ra trong

Ngọc Kinh là những lý đồng

Thật là báu sách ngoài vòng bợn nhơ.

Ngọc Kinh xuất thành cơ Quốc Đạo

Ngọc Kinh ra gặp bão lan tràn

Ngọc Kinh xoa dịu bạo tàn

Ngọc Kinh xuất xứ thiên đàng điển lai.

Hỡi con trẻ, rõ hay THIÊN ĐẠO

Là của Trời nhằm tạo Phật Tiên

Các con nghiên cứu hão huyền

Bao giờ mới thấy chơn truyền Ngọc Hư.


Được may mắn làm người tại thế

Hữu căn tiền ân huệ biết bao

Muốn cho toàn hảo về sau

Con tua thấy trước cho mau mới là.


Nếu các con là nhà triết học

Lẽ tức nhiên nhờ óc tinh hoa

Trong nguồn triết lý đưa ra

Uyên thâm thời đợi xứng là tinh quân.


Đã thấy rõ nhơn quần xã hội

Đã nghe rành bao nỗi âu lo

Cũng nên nhớ lại hẹn hò

Sông mê có bát nhã đò chờ con.


Nơi tâm não vẫn còn giáng ngọc

Chốn lương tri sẵn óc châu vàng

Tại trần luân có Tiên bang

Sao con thờ thẩn bên đàng ngược xuôi.

 
Sanh tại thế rõ mùi cay đắng

Sống nơi trần ngọt mặn lắm phen

Nếu con không phải bực hèn

Khá tua chấm dứt đua chen thói thường.

 
Nơi Dủ Lý, Văn Vương tạm ẩn

Đất Tây Kỳ hưng vận nhà Châu

Tuy nhiên vũ trụ một bầu

Có thanh có trược hoàn cầu chuyển luân.


Trước dương thế, nếm từng rượu thánh

Sau trần gian, cạn cảnh cờ tiên

Nhờ tâm Thuấn mới vui điền

Cậy vào bực trí, biết hiền nhường ngôi.


Ẩn Sằn Giả chỉ tôi Y Doãn

Núi Bàn Khê tường hản Khương Công

Những người xây dựng non sông

Thấm nhuần hồ thủy tang bồng trải qua.

Tai lóng được tiếng gà eo óc

Mắt thấy rành mới đọc kinh luân

Những trang tiết tháo siêu quần

Phải chăng vì đã thấm nhuần đức ân.


Thầy gọi con đời gần đến mức

Đạo luôn luôn qui bực hiền nhơn

Quây về một mối chánh chơn

Thành công thế hệ lấp hờn khắp nơi.


Là danh nghĩa của Trời của Phật

Chớ phàm phu mất chất thuần lương

Chiến trường thăm viếng ngũ phương

Chỉ là đem cảnh máu xương phơi bày.


Đường vạn nẻo chỉ ngay một mối

Nỡ lòng nào từ chối sang ngang

Đắng cay con cũng thở than

Ngọt ngon đời vẫn hoang mang e dè.


Thầy nào khác thân ghe chở khẳm

Chẳng chối từ lướt dặm trùng dương

Thương con con phủ nhận thương

Chỉ còn có cách đoạn trường tỏ phân.


Ngọc Kinh ba giáng trần lần chót
[Ngọc Kinh ở đây còn hàm ý chỉ vào Ngọc Đế, hóa thân lần thứ ba, trên đất nước VN
, là lần chót]

Đường Thiên Khai nhỏ giọt cam lồ

Ngọc Hoàng Thượng Đế Thầy phô

Phật Vương mới có cơ đồ kỳ ba.
[hàm ý nói Phật Vương chính là Ngọc Đế hóa thân xuống thế tá danh Di Lạc]


Thiên hòa thế thời chào nhơn loại

Đạo thuận nhơn lợi cải cách dân

Nhơn tâm hòa ý cao thâm

Tầm ty địa xuất Nam mầm Lạc Long.

Ý lý dụng quay tâm toàn diện

Sách lược khai xây kiểng hoàn toàn

Dân lành chứng kiến vẽ vang

Thiên Cơ hiện xuống tường quang trùng trùng.


Sẽ đem lại một vùng bất chiến

Cứu nhơn hiền thực hiện thiêng liêng

Chúng sanh toàn giải mộng phiền

Đồng chung thấy rõ Phật Tiên hữu hình.


Nếu chẳng vậy niềm tin tan rã

Nếu không tròn tan rã cơ thâm

Còn gì danh dự muôn năm

Phật Trời dối thế truy tầm làm chi?


Dương thế bảo vô vi là giả

Chúng sanh cho là bả lợi danh

Đạo như đường lối cạnh tranh

Như non tuyết phủ như gành sóng leo.


Như dòng nước cánh bèo xuôi ngược

Như sườn non lũ lượt chim chiều

Khác chi chất nhựa đôi giày

Vô thần luận giải Phật Tiên mơ hồ.


Ngọc Kinh chẳng khác đôi giày vụn

Có hay chi, có đúng chi chi

Nào đâu hơn kém Uất Trì

Giảo Kim nói láo có gì đáng nghe.


Muốn chiếu tướng nhờ xe cập cổ

Cần bí ngay pháo vổ tượng đầu

Ngựa hoành đá sĩ đúng câu

Tướng ra kỵ chốt lưởng đầu thọ nguy.


Hỡi các con có chi gọi khó

Khó là vì chưa rõ thạnh suy

Nếu con nhìn tận thế thì

Trước làm Hàn Tín khéo tùy nhơn tâm.


Có thiên nghiệp còn lầm thế nghiệp

Con Cao Đài húng hiếp chí tôn

Con luôn chống chế Phật môn

Lại đòi cho được Thế Tôn bao giờ?


Con còn bé đợi chờ con lớn

Khi đủ khôn đùa bởn lại Thầy

Quên rằng hồi nhỏ dại ngây

Các điều khờ khạo như vầy ai lo?


Khi đủ trí con cho mình giỏi

Lúc thiểu tâm học hỏi ở ai?

Ngày nay là bực hữu tài

Con tua nhớ lại bao ngày trước kia.


Đạo gặp buổi chia lìa toàn diện

Đời nhằm cơn nguy biến khôn lường

Khác nào điếm cỏ cầu sương

Quốc dân hữu sự, quê hương điêu tàn.


Ngọc Kinh với con đàng hữu lộ

Dốc đem kim hòa cổ cho tròn

Một là nâng đở nước non

Hai là nhắc nhở cháu con Lạc Hồng

Ba xây dựng gương trông thế hệ

Bốn làm cho bốn bể phục tùng

Năm cho đời thấy kiết hung

Sáu nêu chính nghĩa Cửu Trùng hiệp Thiên

Bảy hòa hiệp nhơn hiền một mối

Tám lập thành đại hội Long Hoa

Chín tròn ý nghĩa vị tha

Mười đem bác ái lại nhà từ bi. [Hòa hợp tôn giáo, Chúa-Phật một nhà]


Mỹ Nga sợ gặp kỳ đại chiến

Cố tránh nhưng câu chuyện mãi vương

Gập gềnh tiền tuyến nhiểu nhương

Đảo xuyên ý nghĩa hậu phương kéo dài.


Nga ngán ngẩm trong ngoài nội t hể

Việc chư hầu chậm trể khó khăn

Nhưng Nga còn phải lo rằng

Ván bài thế giới lại găng thêm nhiều.

Nga nêu ra các điều chiến lạnh [cold-war]

Song chư hầu có tánh nóng rang

Tất nhiên có tới không đàng

Muốn lui chẳng lối bóc càng phỏng tay.


Chia ba khối độc tài ngầm ngấm

Sẽ có ngày ướt đẩm máu xương

Chủ quan còn có lập trường

Ăn sâu lý tưởng đo lường thời cơ.


Còn một khối Nga chờ thuận tiện

Xuất lộ đầu sẽ tiến thân danh

Đó là Trời đã sẵn dành

Đừng phô lực lượng bất thành nay mai.


Lằn Sô Viết đổi thay đa chủ

Mức Nga Hoàng phủ dụ sâu thâm

Nước Nga ba khối mật hành

Hai chìm một nổi dựng thành tới đây.


Hiệp Chủng Quốc sum vầy ý thức

Hợp trợ quân lãnh vực tiền đồn

Chung cùng sử dụng chuyên môn

Nhưng không khỏi cảnh thúc dồn tới đây.


Mỹ lo ngại đủ đầy các lẻ

Khó ngăn ngừa chia rẻ chư bang

Đông Tây Nam Bắc tràn sang

Lớn ròng con nước ngụy trang vơi đầy.


Mỹ vẫn biết Đức đây Nhựt đó

Cũng hiểu rành Pháp nọ Anh kia

Vô tình Mỹ chịu làm bia

Để cho chư quốc giờ khuya nhấm mình.


Cơ Trời định thinh thinh ai rõ

Pháp chuyển luân sẽ có nào không

Thế nhơn đẩm thấm máu hồng

Để rồi xây lại Đại Đồng Nhơn Sinh.


Gom lá rụng lại nhành chung cội

Góp bón phân thay đổi sắc màu

Xinh tươi là việc về sau

Thế gian vạn nhẫn thiên lao mới tròn.


Ngọc Kinh với nước non khắn khít

Quyển thứ ba viết lịch trình bày [Lịch trình bày = chương trình "chuyển thế"]

Trời khuya ác ngậm non đoài

Nhô cao bóng ngọc tỏ bày thiên văn.


Chúa Trời ngại Sa Tăng lấp ló

Nên đã nhiều bày tỏ con chiên

Chúa luôn luôn nhận thảm phiền

Nhượng nơi vui vẻ cho an dân lành.


Chúa muốn sớm hoàn thành sứ mạng

Nhưng phải tùy căn bản phó giao

Bao lần ngọc chuốc vàng trau

Song con của Chúa ai nào lãnh khai!!


Thíc Ca nhị, Đương Lai tam cuộc, [Di Lạc]

Đã vẹn toàn ngọn đuốc siêu sinh

Cứu đời trông sấm tam thinh

Lập trường cho đạo mối tình thâm niên.


Thầy giáng bút ngoài quyền Ngọc Đế

Nẻo nhân từ nào nệ ghét thương

Thầy đây là NHẪN tấm gương

Cho con thành đạo nhất phương Nam trào.


Con thừa lịnh chia nhau xuống thế

Thọ sắc văn lấp bể trầm luân

Khi đi hớn hở vui mừng

Sao nay thờ thẩn cầm chừng chớ ai?!


Hay chờ đợi họa tai mang lại

Chờ Phật Vương ra bãi trường qui?

Thương con con lại dể khi

Ngọc Kinh Thầy hỏi muốn gì nữa con?!


Mặt trời mọc tuyết còn tan rã

Trăng chiếu vào cây ngã đá bay

Tài chi những lũ lang sài

Xá gì thời loạn cân đai nhộn nhàng.


Con chỉ ngó nơi hoàn cảnh tại

Con há tường nhân loại tương lai

Tiếc chi danh lợi bề ngoài

Nơi trong con có thiên tài lo chi.


Con muốn biết thạnh suy bỉ thới
Cố cố tường món lợi trường niên

Khá tua dung nạp sĩ hiền

Từ nơi thiên ý nối liền Thế Tôn.

Muốn được xác thì hồn phải giữ

Lo cho tròn danh dự thiên phong

Luôn luôn kềm hãm tấm lòng

Có thiêng liêng giúp tiến thần nào sai.


Nga liếc Mỹ ai ai cũng rõ

Mỹ nhìn Nga như ngó chừng nhau

Nửa cân tám lạng khác nào

Trắng thì phải bớt đỏ hao như thường.


Đã có Giáo thì Lương há chẳng

Một đàng lo đàng lắng cho mình

E rằng sấm nổ vang thinh

Lôi oanh chớp nhoáng quên gìn sắc không.


Con đường đạo ngược dòng bến đỗ

Đò Bắc Nam bộ bộ lại qua

Làm cho hành khách thiết tha

Lái lèo đã hỏng tha ma ghé vào.


Chi bằng thật tương rau chia sớt

Để đạo đời được bớt đau thương

Xóa nhòa giấc mộng thê lương

Rõ câu bất chiến quê hương Tiên Rồng.


Hàn gắng lại Nam Tông Bắc Tổ

Lấp sông Gianh lập lộ bình thanh

Bắc Nam Trung một giống lành

Hòa chung nếp sống vẹn danh Lạc Hồng.


Mỹ Nga định tranh Đông Tây kích

Chư quốc lo vô địch hoàn cầu

Chư bang rốt cuộc về đâu?

Cũng như nhơn loại đáo đầu nơi nao?


Phải về với nhân nào quả nấy

Sẽ về cùng chỗ thấy thâm tâm

Về nơi đúng chỗ sai lầm

Mỗi người mỗi chỗ thăng trầm nhục vinh.


Đời cố ý vô tình đeo đẳng

Bả lợi quyền mang nặng bấy lâu

Dở dang giấc mộng công hầu

Năm Thân cầu gió tại lầu Đông Thiên. 


Lãm nhị Kiều oan khiên Tào Tháo

Thức tam huê Tề, Triệu, Yên, Tần

Ngụy, Hàn, Sở lại qua phân

Trao tay nhà Hớn định phần Tấn bang.


Gió Đông Mùi đại bàng cất cánh

Mưa Thu dồn tuyết lạnh trùm bao

Nắng chan sương phủ ba đào

Nước tuôn sóng vỗ như chào đời suy.


Thế gian gặp thời kỳ liên đới

Đã buộc nhau như sợi xích thằng [globalization, internet]

Nhìn lên đã khuất vầng trăng

Bức tranh vân cẩu xung xăng kéo dài.

 

Việc như thế chưa ai nhìn nhận

Điều như vầy mà vẫn còn mê

Xổ chuồng tung nhảy con Dê

Loạn rừng chú Khỉ não nề nhó nhăn.

 

Cửa Đạo bế thứ tầng đã chấp [bế các cơ Đạo hiện hữu]

Nền Đức khai ai lập cơ đồ [khai nền Thánh Đức Tân Dân]

Đào sâu cho mấy mã mồ

Chôn vùi những hạng mưu mô tham tàn.

 

Ai dám nhận cơ bần Hàn Tín

Như Tử Nha nào tính giàu sang

Bao la cõi tạm dinh thoàn

Sẵn son bôi má đủ vàng đeo tay.

 

Ngọc Kinh với điển bài dốt nát

Thầy Ngọc Hoàng khai thác lối riêng

Tả ra bốn quyển lưu truyền [đến nay chỉ mới có ba quyển]

Cho hàng trí thức diệu huyền có không.

 

Chỉnh điểm qui thiên phong nam nữ

Phải buộc lòng Thầy giữ tinh quân

Xóa bôi những vết ớt gừng

Lọc lừa cho được tượng trưng thay Trời.

 

Đạo đổi lối thì đời thay cuộc

Cậy tay phàm cầm đuốc sáng soi  
["người cầm đuốc" của cơ Thánh Đức là một người "bằng xương bằng thịt", không phải là một "đấng vô hình" trên Thiên Thượng. "Đạo sẽ đổi lối" từ "một đấng vô vi cầm đuốc" (như Cao Đài hay Thiên Khai Huỳnh Đạo) sang qua "cậy tay phàm".]

Soi chung Hồng Lạc giống nòi

Rọi Rồng Tiên trước hầu noi đức tài.

 

Vàng vô lửa há phai thật chất

Ngọc lấp vùi nào mất sạch trong

Tân thơ Mạnh Đức tuy rồng

A Man tự phụ Trương Tòng đọc suông.

 

Nếu chẳng có những luồng đại điển

Thì bao giờ có chuyện thông minh

Thế gian mãi ngó hữu hình

Đành quên đi những công trình vô vi.

 

Thương con chung vô vi Thầy chỉ

Xót thế gian cạn lý sâu huyền

Phó cho Di Lạc thay Thiên ["xác phàm cầm đuốc" đó chính là Ngài  Di Lạc]

Đem mầm Thánh Đức xuống miền trần ai.[là đấng Chuyển Thế Thiên Tôn]

 

Đào luyện gánh tam khai tứ chuyển

Chọn cung Ly xây kiểng tường hưng [tại miền nam Việt Nam]

Năm châu khói lửa tưng bừng

Việt Nam bất chiến Đạo vang hòa bình.

 

Khuyên bảo con mối tình nhân loại

Chỉ cách dùng thật ngãi thật nhân

Mới mang kết quả tại trần

Long Hoa có mặt Phong Thần chẳng tên.

 

Có như thế mới nên đạo đức

Được như vầy xứng bực tinh quân

Con đừng sấp mặt xoay lưng

Ắt cao chí cả đở nâng sơn hà.

 

Thầy muốn thấy chung nhà hòa thuận

Thầy ước ao xây dựng đúng nơi

Để không uổng tiếng con Trời

Không ngoài cháu Phật hưởng thời Thánh Tiên.

 

Thuần phong sẳn ba giềng năm mối [tam giáo ngũ chi]

Mỹ tục rành mới nổi danh cao

Chữ THƯƠNG là ĐẠO, gắng trao

Có chi mà đổi sắc màu trắng đen.

 

Con muốn nhận tiếng khen chẳng thật

Của quỷ ma vật chất đủ đầy

Là con hiểu sái ý Thầy

Làm Cha tự lánh làm Thầy phải xa.

 

Lời Thầy dứt tiếng gà giọng trổi

Đêm tàn canh ngừng vội bút nghiên

Quyển ba Kinh Ngọc Thầy truyền

Thật là khoán hậu vô tiền đó con.

 

Sau này được nước non minh bạch

Thì rõ ràng chính sách siêu nhiên

Con ơi chớ phụ căn tiền

Căn tiền đã phụ khó yên ngươn thần.

 

Kết thúc Thầy đằng vân lui điển

Còn Phật Tiên thực hiện quyển ba

Cạn lời bạch điển lui ra

Ngọc Hoàng Thượng Đế lần xa bút thần.

 


ĐÊM 29 THÁNG 5 NĂM ĐINH MÙI 
ĐÊM 6 THÁNG 7 NĂM 1967

 
BÁT CÚ LIÊN HƯỜN:

Nam Phương HỒNG lục trổ sen lành

Việt thổ QUÂN vàng sắc bạch thanh

Gió ngựa THƯỢNG qua cơn chuyển tuyển

Chơn dê TỔ lại buổi qui thành

Tuyết sơn GIÁO đạo tồn tâm vị

Hồ thỉ CHỦ nhơn tại chí danh

Nhị đổi TAM khai lai tiết đế

Tròn gương THANH sử đáo gương lành.

@

Lành thay giờ chót tất dời cơ [dời cơ Thánh Đức Tân Dân]

Chánh đại quang minh cả bến bờ

Thẳng lối năm châu thâu báu sách

Ngay đường bốn biển đoạt huỳnh cờ

Kê vàng trổi giọng bình minh phú [đến đầu năm Dậu khai cơ xxx]

Thỏ bạc ló hơi sáng lạng thơ [đến đầu năm Dậu khai cơ xxx]

Kinh Ngọc Quyển Ba ra đúng lúc

Năm Mùi là một đợi trông chờ.

@

Trông chờ Tiên Phật đến Lư Bồng

Phá trận mê hồn tạnh gió giông

Đón tiếp chúng sanh lành mỹ tục

Rước đưa bá tánh vạn thuần phong

Châu Du ngược gió tan gan sắt

Gia Các thuận mưu tựu óc đồng

Giá ngự Thúc Hoàng giang tả ước

Kinh Tương Ngô Quốc Thục Trung mông.

 

TẢN VĂN:

Đạo là một phương pháp nêu cao hai chữ TỪ BI gốc để chuẩn thằng cho ngươn tái tạo kỳ ba. Vì vậy mà biết bao nhiêu lần khó nhọc cho các đấng thiêng liêng xây dựng đủ mọi lẽ cố làm cho đời được sớm mau thức tỉnh mộng mê đồ ở cõi tạm trần ai oan nghiệt. Ý nghĩa của Phật Tiên Thánh là ý nghĩa biết thương yêu hòa ái, nhưng vẫn phải tri kỷ và tri bỉ, để biểu dương chơn lý, và luôn ngăn ngừa những nhiễu nhương vô ý thức của những kẻ hành động ngoài chánh lý của cơ sở đạo.  

        Vậy quyển ba Kinh Ngọc phải có nơi tay đạo đức, nhưng tuyệt đối không có với những kẻ thiếu lương năng và lương tri. Vậy truyền sắc cho các bực Đại Tinh Quân khá thừa hành đúng trách nhiệm.

 

PHÚ:

Trước tình thế đá vàng pha chất trộn

Sau lý thời thương tổn khá toan lo

Đạo bộn bề khúc khuỷu bước quanh co

Đời hổn độn dặn dò tua khéo xử.

 

Thầy xuống lịnh tinh quân con khéo giữ

Nên tỏ tường quân tử với tiểu nhơn

Xét nhơn tình đa oán thiếu thâm ơn

Nhìn thế thái phi nhơn trong nhứt dịp.

 

Nay Kinh Ngọc Thượng Thiên cho tái tiếp

Việc đã tan rồi hiệp của Thiên Cơ

Kiếp làm người đến chết chẳng cho nhơ

Căn Xiển giáo phải chờ nơi Xiển giáo.

 

Nhơn hòa hiệp diệu huyền Trời Phật tạo

Đức thiên thời của đạo nếu thành tâm

Địa lợi đem ý thức chẳng sai lầm

Chơn Lý tại thậm thâm và vi diệu.

 

Cây cong dọa kinh cung làm tán điểu

Phụng hoàng mơ mộ điệu nhánh ngô đồng

Chữ ĐẠO là ý nghĩa ẩn bên trong

Cần tiêm tất quang phòng cho cẩn thận.

 

Người tu niệm nên dồi gương bát nhẫn

Bực chơn nhơn bất cẩn ắt sai lầm

Bát chánh không có sẵn tại trong tâm

Thì chắc hẳn đã nằm ngoài danh lợi.

 

Tu còn mãi chấp các điều liên đới

Hành vẫn phân món lợi ấy phàm phu

Chốn Thiên Đàng quân tử chẳng khôn ngu

Nơi Địa Ngục tiểu nhơn tu cặn bã.

 

Chỉ có biết mới rành thông đạo cả

Chỉ có tường thật quả bực linh căn

Tại phồn hoa xe ngựa chạy lăng xăng

Chốn thành thị nói năng theo vật chất.

 

Ai ai vẫn sống sanh trên mặt đất

Có khác chi lật đật phủ phàng nhau

Người sai lầm Trời Phật lại xót đau

Giàu ỷ của quên mau hồi dưa muối.

 

Ai quên phận mày râu đi nhẵn nhụi?

Ai cho mình lòn cúi buổi chợ đông?

Ai thương dân mòn mõi mắt lưng tròng?

Ai ghét chúng một lòng sanh hai dạ?

 

Ai mang nặng những điều gieo hậu quả?

Ai giúp cho thiên hạ được vui tươi?

Ai buồn vui rồi vẫn mỉm miệng cười?

Ai dám nhận thói hư và tật xấu?

 

Ai dám chắc mình còn cho tới Dậu?

Ai tự mình giải phẩu Hội Long Hoa?

Ai là hàng môn đệ Thích Ca?

Ai là bực bảo ta gần Di Lạc?

 

Ai là thiện? còn ai là gian ác?

Ai là hồn? ai xác của thiêng liêng?

Ai vô duyên? ai lại bực hữu duyên?

Ai phàm tục? ai Tiên, ai xứng Phật?

 

Ai xảo trá? còn ai đầy chơn thật?

Khá biện minh vật chất với tinh thần

Ai Thánh Tiên? ai lụy chốn dương trần?

Ai vẹn nghĩa? toàn nhân cần biết rõ.

 

Hồng Quân Lão được Trời Trời giao phó

Giáo Chủ toàn lớn nhỏ đại tiên thiên

Nhứt nhị tam cầm vững mối manh giềng

Đạo giờ chót truyền hiền không truyền tử.
[Đạo giờ chót = một nền Đại Đạo ra đời vào thời kỳ chót để "chuyển thế" qua Thánh Đức Tân Dân.
Truyền hiền không truyền tử = Di Lạc Phật Vương không "hiện thân" trong các tôn giáo đang hiện hữu]

 

Tiếng Nghiêu Thuấn rạng nêu đầy trang sử

Chí lương hiền danh dự chẳng mờ lu

Đó là nhờ trước đã có công tu

Sau đắc đạo đền bù nên thực tế.

 

Minh Quân muốn ngộ phùng trang khanh tể

Chúa Thành Thang làm lễ Giả Sằn, Y [Y Doãn]

Đất Tây Kỳ đã nới rộng quê vi

Đăng đàn bái và tá thi nhược thủy.

 

Lưu Bang chốn Thục Trung tâm cố lý

Nước Tần Bang Sở trị dũng lôi thinh

Nhờ Trương Lương chẳng quản bước sân trình

Theo Hàn Tín cứu tin cho Hớn Bái.

 

Một hồi trống tóm thâu xong ba ải

Một tiếng chiêng đem lại nghiệp vương đồ

Cướp nghiệp Tùy Hóa Cập tự mưu mô

Ỷ sức mạnh Thành Đô cô thế tử.

 

Lý Ngươn Bá nhứt hùng đường hổ cứ

Tây Phủ Tần Vương Tử tứ minh san

Trọng nghĩa nhân há ngại tốn muôn vàng

Kính nghĩa sĩ bảo toàn cho tổ quốc.

 

Trạng Trình đọc lãm thiên thơ Thái Ất

Lương Đắc Bằng nhơn vật chẳng tham lam

Tiếng tiên tri bền vững tại nơi phàm

Bạch Long ngự tiên am còn dấu tích.

 

Thiên chuyển đạo nhơn sanh tầm Phật lịch

Thế lay đời sở thích tạo căn cơ

Tánh thiêng liêng chẳng luận đếm thời giờ

Tâm phàm tục thừa cơ từng giây phút.

 

Nước còn phải khi trong và khi đục

Nhà lắm phen có nhục tất có vinh

Bực tu hành biết khử ám hồi minh

Trang trung hiếu hiểu mình lo sứ mạng.

 

Buổi đạo khó người chơn đừng chán nản

Cơn đời suy kẻ trí hản sâu xa

Khá nhận rành đâu Phật lại đâu Ma

Đâu chơn tánh đâu là nơi thật giả.

 

Đã đành phận tu hành chờ công quả

Nhưng biết rằng phước họa đã dành riêng

Đường chánh minh rõ thấu được cơ huyền

Bực hữu chí niềm riêng Trời Phật thấu.

 

Lòng bao nở dấn thân vào cá chậu

Dạ sau đành nung nấu chỗ chim lồng

Đức trau dồi đượm thấm cả non sông

Tài uống nắn mặn nồng gương kim thạch.

 

Hợp thức hóa nhờ nêu cao chính sách

Chung tĩnh khai cậy vạch một con đường

Phật đã thành chói sáng khắp mười phương

Trời hằng chánh rọi đường toàn chính hướng.


Trời trăng chiếu Lưỡng Nghi cao vạn tượng

Bốn mùa khai Tứ Tượng cả muôn lằn

Bát Quái chia mười sáu cửu thiên văn

Hậu Thiên chất hiểu rằng Tiên Thiên lượng.

 

Ngọc Kinh nền đạo đời tròn lý tưởng

Thì về sau cộng hưởng phước thiên nhiên

Đã có câu đem hậu để qui tiền

Và có khúc rước tiền về cứu hậu.

 

Nam Trung Bắc ba ngôi thành hoán đẩu

Xích Huỳnh Thanh chung đậu cả cơ huyền

Xuất Tam Tài tá thế Thánh Thần Tiên

Trước cảnh loạn sau yên do điệp sắc.

 

Nhìn hoàn võ đang trong cơn nghèo ngặt

Hàng ngoại bang giá đắc biết là bao

Nhưng lạ chi nắng hạn có mưa rào

Để thế sự đề cao gương trời đất.

 

Hòa nhơn loại cốt tầm nguồn thật chất

Hiệp thế tình tiêm tất Đấng Minh Thiên

Thuận chúng sanh gầy lại mối thâm uyên

Vui chơn thiện dựng giềng tường bác lãm.

 

Việc phú quý phù du trong một đám

Nở rồi tàn ai dám chắc dài lâu

Vùi xác thân lòng đất ván chôn sâu

Còn chăng nhỉ chỉ còn câu ác thiện.

 

Nhận lý tại nhơn tâm tua quán xuyến

Nhìn hiện tình tiếp điển mãi không ngưng

Phú dứt câu nghiên bút Lão tạm ngừng

Chúc năm chữ CHẤN HƯNG NỀN ĐẠO ĐỨC.

 

Hồng Quân Thượng Tổ.

 


TÝ THỜI, 29 THÁNG 5 NĂM ĐINH MÙI

ĐÊM 6 THÁNG 7 NĂM 1967

 

BÁT CÚ LIÊN HOÀN:

Thế thời DI chánh DI thời cương

Tình lý LẠC tâm LẠC vận trường

Đất nước CHỦ hòa CHỦ nước mến

Quê hương NGƯƠN ái NGƯƠN dân thương

Biển châu THÁNH vị THÁNH nhơn thạnh

Non Ngọc ĐỨC danh ĐỨC nghĩa cường

Thanh đạm PHẬT Trời PHẬT thanh đạm

Đường trần VƯƠNG giáng VƯƠNG hiền vương.

@

Vương nghiệp lập trường trạch đức ân

Cơ đồ đạo đức xuất huyền nhân

Thượng thông Phật Thánh thu hoàn võ

Hạ đạt Thần Tiên nhập thế trần

Pháp báu là tâm tầm hậu tấn

Phù linh bởi đạo kiếm tiền thân

Đào Viên tán loạn kỳ thâm mảnh

Kết quả Dậu Thân tại ngoại Dần.

@

Dần dần sanh chúng rõ cao sâu

Tiên Phật há không đủ chước mầu

Vó Ngựa thư hùng qua tử lộ

Đường Dê quyết liệt đáo năm châu

Giàu mưu sạn đạo Tam Tần khiếp

Có kẻ Trần Thương Sở Bá rầu

Thạnh thế Hớn trào cao tiết thú

Vô tình phàng phủ vị vương hầu.

 @

Vương hầu tiếng để vệ oai phong

Tri vật tri nhơn bất hản lòng

Hàn Tín hữu tài không được hưởng

Lưu Bang vô đức có đền công

Hậu sanh Gia Cát danh Long Ngọc

Tiền trổ Trương Lương tiếng Tử Phòng

Thấy điểu khóc ly nguy bạo giá

Nghe hoàng phụng lảnh biến toàn Đông.

@

Đông Đô chẳng nại bước gió giông

Tây Phương tìm tới há nao lòng

Huyền Trang thọ điệp gìn Tam Tạng

Hành Giả lãnh văn giữ Ngộ Không

Kim Các tuyết xoay lay cội bá

Sư đà sương chuyển động cây tòng

Kim Thuyền thác xác nào ai rõ

Đấu chiến ngoài phàm đủ lục thông.

 

THI BÀI:

Vâng Thượng Đế Huyền Thiên, mang hiệu

Thọ sắc Trời hiệu triệu linh căn,

Quyển ba Kinh Ngọc lập văn,

Khi đời đại chiến chớp giăng hoàn cầu

Tam thập lục luân châu giáng thế.

Chiết phần ba chuyển thể, Ngọc Hoàng

Hiện thân Di Lạc trần gian,

Phật Vương là hiệu Minh Hoàng là danh.

[Di Lạc Phật Vương chính là hóa thân của Huyền Thiên, Ngọc Đế của Bạch Ngọc Kinh,
xuống thế cùng với 36 Thánh, tam thập lục luân châu]


Tam Tòa Giáo đồng thanh tiến cử

Phật Như Lai danh dự trợ ngươn

Thánh Tiên toàn hải khắp sơn

Rấp nhau đề bạt linh chơn của Thầy.

Trước hai ngàn hiệp vầy đại hội

Nơi Linh Tiêu thúc vội hạ sanh [xuống thế trong xác thân con người]

Biết rằng quỷ quái cạnh tranh

Đi thì bao nỡ ở đành hay sao?


Các tinh quân xen vào thúc hối

Cùng với Thầy lo hội Long Hoa

Trên thì sẵn bố Thiên La

Dưới giăng Địa Võng tinh tà phải kiêng.


Thầy lãnh lịnh xuống miền dương thế

Chờ đến ngày khánh tể triều bang
[xuống dương thế chờ đến ngày = cho thấy Huyền Thiên đầu thai xuống thế = tức là có kim thân tại thế]

Đồi Thầy đội nặng Thiên Hoàng

Vai mang dương thế vai quàng kinh luân.

Bàn tay tả Thầy nâng ấn ngọc

Hữu trảm yêu nắm đốc Long Tuyền

Trước sau mang chữ BẢO THIÊN

Tai nghe mắt ngó nhơn hiền tinh quân.

Tâm luôn nhớ chin tầng lời lẽ

Tánh há quên tiếng Mẹ dặn dò

HUYỀN THIÊN con chớ nhọc lo

Ngư ông làm được ngao cò sợ chi.


Con vui lạ cung Ly chờ Mẹ [cung Ly = miền Nam nước Việt]

Khá an lòng mọi lẽ đón ngăn

Thiên Cơ cần phải nhớ rằng
[Thiên Cơ vừa là "cơ thiên" vừa là "pháp danh" cho hóa thân dưới thế của Huyền Thiên]

Thành công trong loạn nói rằng tiên tri.

Nên nắm vững TỪ BI BÁC ÁI

Cố giữ gìn tay lái chớ lơi

Điều chi đã có Phật Trời

Muôn thu không đổi không dời nơi đâu.


Đạo chung cả Phật Tiên nhờ Đạo

Bực trí tái đảm bảo do nơi

Nhơn tâm biết đạo Phật Trời

Mới đem căn bản cứu đời xưa nay.

Ngọc Kinh với lời ngay tiếng thẳng
[Ngọc Kinh trong 20 câu của đoạn này là chỉ vào quyển sách báu này,
đồng thời Ngọc Kinh cũng là chỉ vào hóa thân tại trần của Huyền Thiên, vị Ngọc Đế của Bạch Ngọc Kinh]

Ngọc Kinh và đúng đắn trình bày

Ngọc Kinh nào có lá lay

Ngọc Kinh cùng với ngày mai hữu tình.

Ngọc Kinh với thanh bình hứa hẹn

Ngọc Kinh không thùa thẹn với lòng

Ngọc Kinh là của núi sông

Ngọc Kinh là của tấm lòng vị tha.

Ngọc Kinh của nước nhà dân Việt

Ngọc Kinh hằng cương quyết một câu

Ngọc Kinh nào có mưu cầu

Ngọc Kinh chỉ biết khóa sầu ban vui.

Ngọc Kinh nếm đủ mùi cay đắng

Ngọc Kinh đầy nồng mặn chát chua

Ngọc Kinh chẳng bán chẳng mua

Ngọc Kinh đâu phép đâu bùa làm mê.

Ngọc Kinh chỉ đường về Cực Lạc

Ngọc Kinh lo khai thác phàm gian

Ngọc Kinh màu trắng sắc vàng
[ý nói hóa thân của Huyền Thiên vừa là một vị Thiên vừa một vị Phật, một vị Thiên-Phật,  
vì Ngọc Đế gốc chính là Thiên (màu trắng) lại đóng vai Di Lạc nên là Phật (sắc vàng)]

Hòa nhơn hiệp nghĩa với hàng chơn nhơn.

Dầu xa cách thiên sơn vạn thủy

Vẫn còn nghe rền rĩ bên tai

Những câu đạo đức cảm hoài

Những điều lành mạnh dẻo dai không rời.

Nghe tinh vệ ven trời tìm bạn [chim tinh vệ]

Thấy dã tràng hiệp đảng cát xe

Vì chưng nước lớn không dè

Rã tan theo nước sụt sè tiếc công.

Đã thấy rõ những giòng thác lũ

Chảy theo nguồn qui củ khó xê

Huống chi tu niệm bộn bề

Không ngăn không nắp không đề phân minh.

Có phải chăng tự mình bôi xóa

Cố tự gieo hậu quả cho thân

Thì đây là bảng Phong Thần

Chờ người bất đức bất nhân ghé vào.

Kẻ gian ác chuốc trau lời nói

Bực thẳng ngay chẳng khỏi nghi nan

Nhơn sanh có những cảnh hoàn

Vậy nên mới gọi trần gian hay lầm.

Đạo nhứt tánh nhứt tâm nhứt trí

Còn lắm khi tà mỵ xen vào

Dạy rằng cố gắng chùi lau

Mỗi giờ mỗi tịnh tránh giao động thường.

Vô ý thức lót đường oan uổng

Kém xét suy độ lượng phải tan

Những nơi tráng lệ huy hoàng

Thường hay có những hoang mang đem vào.

Dạy khuyên con thương nhau làm gốc

Chớ lợt phai sở học của mình

Là câu vô niệm đinh ninh

Tự nhiên hữu niệm nơi mình chẳng xa.

Thiếu chi bực bôn ba Triệt giáo

Còn bị Thân Công Báo gạt lừơng

Điều này Thầy chịu vô phương

Người tu nhận lấy tai ương khổ cùng.

Con còn nhớ hãi hùng kỳ nhị [Phong Thần kỳ hai]

Nay còn toan đấu trí kỳ ba

Ngàn trùng tranh chấp trao ra

Huỳnh Hà Hồng Thủy Hồng Sa cản tầm.

Thương sanh chúng đìa đầm giọt lệ

Cảm nhơn loài trong thế hệ chung

Tha ma hoang vắng lạnh lùng

Lại thêm chiến trận thư hùng khắp nơi.

Long Hoa diễn tơi bời xương máu

Vạn Linh khai đời đạo ủ ê

Lố lăng hết Sở đến Tề

Thầy kêu con chẳng chịu về phải mang.

Thầy xuống thế phải mang cô lẽ

Vì nhiều con ra vẻ trớ trêu

Bất tuân pháp luật qui điều

Lòng Thầy rào rạt đâm chiêu lo lường.

Các chư quốc chiến trường thúc đẩy

Khắp lân bang đã thấy cuối cùng

Thứ ba nguyên tử nổ bùng

Vang rền khinh khí rẩy run hoàn cầu.

Làm kinh khủng khắp bầu vũ trụ

Làm vạc xiêu cẩm tú giang sơn

Làm cho cõi tạm dinh thoàn

Phải đành sụp đổ bên đàng vắng tanh.

Gặp gió Bấc sương mành tuyết giá

Triệu chứng gây hậu quả lạnh run [Nuclear Winter]

Thiên cơ biến ảo vô cùng

Thủ thành bất chiến một vùng địa linh.

Điển Cao Thiên xuất minh ngăn đỡ

Thế giới nhìn cái dở thật hay

Vẫn không ỷ thế cậy tài

Nhưng mà có đủ ân oai cứu đời.

Cả chư quốc rã rời khôi giáp

Tất toàn bang đều đạp lửa than

Thất thanh kêu cứu kinh hoàng

Thế cùng lực kiệt kiếm đàng thiêng liêng.

Gần đến lúc mật truyền biện pháp

Cho nhơn hiền tự ráp chơn linh

Những con đúng đắn điển hình

Qui thành yếu lý siêu hình giáng ngay.

Kết luận câu điển hoài huỳnh xuất

Di Lạc chào thánh đức minh minh

Siêu quang Thầy ngự bút huỳnh

Dứt lời trở lại Thiên Đình Ngọc Kinh.

[đoạn này một lần nữa xác quyết Di Lạc Phật Vương chính là Huyền Thiên, Ngọc Đế của Bạch Ngọc Kinh]

 

PHÁP ĐÀN VÔ VI

TIẾP ĐIỂN: PHỔ HÀNH CHƠN QUÂN

 

BÁT CÚ LIÊN HƯỜN:

DIÊU ý THIÊNNGỌC giáng sinh

TRÌ tâm ĐẠO pháp KINH lai hành

KIM hồi niệm QUYỂN tròn nghĩa

MẪU đáo VI truyền BA vẹn danh

thủy MINH minh THIÊN giáng đế

CỰC sơn THIÊN định KHAI còn dành

TỪ hòa ĐẠI thể ĐẠI đồng chiếu

TÔN hiệp NGHĨA chung ĐẠO bạch thanh.

@

Thanh thiên bạch nhựt nhứt đài trang

Huỳnh Mẫu chiêu chương vị thế hoàng

Độc nhãn xa đà Nam tái Hớn

Tam mi cận thủ Việt hồi loan

Hồng ly thổ tảo vân Huỳnh tựu

Thanh tốn mộc linh vũ ngự an

Bá đạo tương tranh giành bảng hổ

Nhứt Vương bất chiến giữ ngôi vàng.

@

Vàng nhờ sông lệ ẩn Cơ Thiên [Vàng= Hoàng; Sông = Hà; lệ = đẹp =quẻ Ly = phương Nam]

Ngọc cậy sơn đầu đợi pháp thiền [Ngọc = Ngọc Đế. Vàng Ngọc = Hoàng Ngọc = Ngọc Hoàng]

Nước chảy há mòn thân bác lãm

Non chày nào mỏi phận thâm uyên

Tam khai định đế hoàn quyên Thánh [quyên = quốc]

Tứ chuyển đồ vương xác Quốc Tiên

Xử sự thân nhân tân tuyệt hiếu

Thành gương Nghiêu Thuấn đáp lương hiền.

@

Hiền thần ẩn tánh lánh danh nhơ

Trung nghĩa bần thanh giữ cõi bờ

Thiên ý giáng trần ban báu sách

Nhơn tâm tại thế lãnh thiên thơ

Vui chờ nước nhược lay hồn phướng

Toại đợi non côn chuyển phất cờ

Lửa đỏ thử kim tiêm tất thủ

Chỉ trong kẻ tóc lẫn đường tơ.

@

Tơ vò vương buộc cả chư châu

Chỉ nhện chịch chằn Mỹ, Á, Âu

Pháo đỏ lướt xông lòng xát tượng

Xe xanh cập cổ dạ đương đầu

Ngựa về ngăn chốt qua sông bạc

Tướng lại sang ngang sĩ chận đầu

Mùi vị cảnh đương cường dũng lực

Thân danh tình cuộc nhược yêu cầu.

 

TẢN VĂN:

Từ Tôn Vô Cực.  Ngọc Kinh quyển ba Mẹ thiện gởi các con nam nữ nơi trần thế.  Vì các con cũng đã biết và thấy rằng “Đời không đạo khó tường câu chơn lý. Đạo không đời chí sĩ phải về đâu?” Nhứt là các con nam nữ đã mang danh dự Tinh Quân và Huỳnh Hoa của cơ tuyển và cơ qui.

        Đã gọi là có tên tuổi minh định nơi Ngọc Kinh ở hai quyển 1&2 của Đạo. Có lắm khi một được hai được, khi đến ba lại là đổi hướng đi, của các nam nữ Tinh Quân và Huỳnh Hoa. Là vì còn ghi vội câu Tinh Quân 18, và 46 – Đời nhà Tùy- còn Huỳnh Hoa sớm nở tối tàn.

        Cũng ở theo thời tuyết phủ phàng ghi trên, Mẹ chỉ than thở thương xót các con, nhưng lượng từ bi Mẹ nào phiền trách. Mẹ chỉ lo cho các con từ sự thử thách của thiên cơ, nhưng cuối cùng các con vẫn bước trái ngang của thiên cơ thử thách mà không đủ nhẫn để chịu, thì đã bất thành.

        Việc các con làm lúc nào các con cũng bảo là đúng, là chánh. Nhưng sự đúng đắn và chánh đại đó do các con tự ý tô điểm cho nhau mà thôi!

        Vậy Mẹ hôm nay khuyên các con khá kiểm điểm lại, chớ nên quá tự phụ mà phải chịu khổ mạng sau này. Khi đến việc ăn năn đã muộn. Mẹ ước muốn các con nam nữ gìn tròn sứ mạng, đời đạo sạch trong, tấm lòng giàu thanh bạch.

        Mẹ Diêu Trì Kim Mẫu.

 

THI BÀI:

vi với hữu vi hình bóng

CỰC chí lo ngàn dậm sơn xuyên

TỪ bi hàn gắng mối giềng

TÔN nghiêm con chẳng giữ truyền lời răn

DIÊU  ý thức con phăng chẳng nể

TRÌ chí tâm tiếng kệ lời kinh

KIM tiền sử dụng bất minh

MẪU đau dạ mẫu con mình bất tuân

Nay cõi trược lửa hừng cháy vội

Là dọn đường cho Hội Long Hoa

Dạy con kiên nhẫn thuận hòa

Để cho sáng tỏ kỳ ba thiên thời.

Con tự ý theo đời bỏ đạo

Lại vô tâm kiêu ngạo đủ điều

Tinh Quân là những mục phiêu

Có tu mới đạt các triều Thuấn Nghiêu.

Các con cho là điều mơ mộng

Chỉ bo bo lóng sóng lợi quyền

Ấp ôm những cảnh tư riêng

Quẩn quanh tiền của tại miền trọc ô.

Đạo cứu đời điểm tô sông núi

Đời cứu đạo là buổi ngược dòng

Con ơi học đạo cho thông

Làm sao lệ chẳng đoanh tròng đây con?!

Việc láng giềng nhìn con han hỏi

Cả xóm chòm ngó với thăm lom

Thấy con vẫn mãi ngũ mòn

Tiếc công chờ đợi ngó dòm bấy lâu.

Còn chi dịp đối đầu tả hữu

Còn chi mầm đại thủ thật siêu

Sao con nhắm mắt đánh liều

Làm cho Mẹ chịu cô liêu não nùng!!

 

Tịnh Sơn Đỉnh một vùng sơn thái

Liên sơn đầu một dãy thủy ba

Phùng sơn hiểu lý chan hòa

Con ơi còn đó chờ ra bao giờ!!

 

Một nghĩa vụ đúng giờ kim chỉ

Một nhân hành cũng quí cũng xong

Một nhân cương kỷ giống dòng

Một nền Thánh Đức một lòng xây cao.

Một lằn sóng đủ xao động biển

Một mức giông đã chuyển đầu non

Một đời giao phó cho con

Một cơ đạo đức như hòn núi linh.

Một nam tử giữ gìn vẫn chánh

Một quần thoa bảo lãnh toàn chơn

Một tay dập tắt căm hờn

Một dây một phím một đờn bá nha.

Một Ông Phật, một ma, một quỷ

Một thời cơ, một kỷ, một nguyên

Một đường phụng võ sơn xuyên

Một minh tà chánh mật truyền linh căn.

Một Chúa Trời, Sa Tăng muôn đảng

Một Phật Vương, cả vạn minh vương

Một nơi gây hấn chiến trường

Muôn nơi lửa khói máu xương chất chồng.

Một cháu Lạc dầy công tu niệm

Một con Hồng nhận điển HUYỀN THIÊN

Một lời Mẹ đoán tam niên

Mùi-Thân-Dậu có, con hiền chờ xem.

 

Có một con lấm lem bùn uế

Nhưng sau này bảo vệ long xa

Thanh khôi HUỲNH giáp trào ca

Kim thương biểu mã Tào A kinh hồn.

Còn một con khuê môn bất xuất

Được trợ trường Thánh Đức oai phong

Nữ nhi giáng thế giáp HỒNG

Thái Âm tánh vị tài ròng lược thao.

 

Mong cứu vãng thái trào đời trị

Đã lắm phen thiên ý nhọc nhằn

Những con có đủ linh căn

Mới tròn thiên quả san bằng đau thương.

Hàng Thánh Tướng Nam Phương góp mặt

Lê, Lý, Trần, Nguyễn đắc xác thân

Hồ, Tôn, Trịnh, Phạm, Phan nhơn

Đinh, Huỳnh, Châu, Đỗ, Đào đơn Võ hồi.

Nhị Trưng Vương có rồi thân xác

Triệu Trinh Nương sinh hoạt vẻ vang

Huyền Trân Công Chúa bổn Hoàng

Ngọc Hân, Ngọc Duệ, chung nàng Ngọc Du.


Huỳnh Công Đức trượng phu nhà Nguyễn

Dùng họ vua vinh hiển chẳng lâu

Việt Nam Ngũ Hổ đứng đầu

Tiền quân sứ mạng thiên chầu hậu niêu.


Đỗ Thành Nhơn cao siêu khí võ

Gặp nghi nan đành bỏ hồi qui

Nhằm cơn vua chúa ố tỳ

Nay đầu thai lại tam kỳ Thanh Long.


Võ Tánh vốn Gò Công Hắc Hổ

Xưa Nguyễn trào thi đỗ võ khoa

Ấn ban Phò Mã hậu hòa

Lệnh ban tái tiếp thuận đà trời Nam.


Lê Văn Duyệt chuyển tai nứa Thánh

Bạch Hổ Tinh là chánh ngươn vương

Nay lịnh tái lại Việt đường

Nam Phương Ngũ Soái Thiên Vương tam kỳ.


Nguyễn Hữu Thoại vô vi Thiên Hóa

Nên kỳ nhì Phò Mã Nguyễn vương

Ngọc Hầu lãnh chức uy trương

Lịnh ban tại thế đại cương giáng trần.


Tôn Thất Hội vì dân vì nước

Chí trung cang chưa được thưởng công

Nay cho trở lại đúng dòng

Họ Tôn mượn lại lượng hồng xác thân.


Nguyễn Văn Thành hữu ơn vô oán

Chịu nghi lầm thọ án tử qui

Nay ban sắc lịnh đúng kỳ

Lấy Châu làm tánh thật thi chơn truyền.


Châu Văn Tiếp nhị thiên hưng cảng

Xưa Châu trào Tôn Trảng Ngụy Bôn

Tiên phuông oai võ kinh hồn

Huỳnh phang hồi vị nan tồn họ Châu.


Lê Văn Quân đấp câu thánh trí

Dõng Nam Công quý vị gì hơn

Vẫn còn thiếu nợ giang sơn

Được giao chiếu chỉ tự hoàn họ Lê.


Bắc Bình Vương Hồ về Trần sĩ

Nguyễn Huệ danh ngũ vị Tử Tư

Thiên Vương ngọc sắc minh từ

Đông phương thanh diệp phò người đương lai.


Hữu Ngươn Tuyển Thiên Khai Đại Đạo

Thị chánh Qui Nhơn bảo dung hòa

Xuất huyền Thánh Địa hung ca

Một khuê lan cảnh sơn hà Rồng Tiên.


Bình Định Vương căn tiền thát tháp

Lý Thiên Vương điển ráp nê cung

Non Lam tỏa lược thao hung

Nhà Nam tam tái thủy chung hậu tiền.


Lý Thái Tổ đởm huyền pháp sách

Nằm Phật gia rọi rạch cơ đồ

Lý về đúng Lý nam mô

Thích Ca thành đạo, Gia Tô cứu đời.


Sư Vạn Hạnh trợ thời nhà Lý

Rõ căn tiền xét kỹ Châu Công

Gẫm Lê Long Đỉnh ngược lòng

Giúp cho Công Uẩn đở rồng lên ngôi.


Trần Quốc Toản tuổi hồi niên thiếu

Võ Khúc Tinh đã hiểu lược thao

Cứu dân nâng đở nghiệp trào

Nay cho hạ thế anh hào toàn minh.


Phạm Ngũ Lão tinh tinh trú dũng

Tá quốc Trần hành đúng kiếm cung

Nay đây tái xác Phạm Tùng

Minh thông cửu điểm Phạm phùng Phạm gia.


Trần Khánh Dư biết ta biết kẻ

Nhân Huệ Vương san sẽ nghiệp Trần

Vững bền hai lối quốc dân

Trần tâm Trần lý Trần thâm diệu huyền.


Trần Bình Trọng tiền duyên đáng kể

Thủy Châu Tinh tái hạ kỳ ba

Hiện nay tại nước non nhà

Có Trần Bình Trọng sắp ra chào đời.


Hưng Đạo Vương được vời thiên ý

Qua kỳ hai ẩn sĩ tu hiền

Đó là Ngọc Đảnh Đại Tiên

Trong hàng Thập Nhị giáng miền phò huynh

Đã xứng bực long hình hổ xác

Thập Nhị Huyền Công đạt vẻ vang

Kỳ ba chiếu diệu Nam Bang

Trợ ngươn Thánh Đức mở mang thế thời.

 

Các con rõ những lời của Mẹ

Đã Mẫu Từ đâu lẽ dạy suông

Các con là những vai tuồng

Nếu không trách nhậm đáng buồn thiêng liêng.


Nhớ tiên tri TAM TIÊN NHỨT PHẬT

Ban lưỡng tinh vật chất tinh thần

Con ơi ráng biết chí nhân

Rõ trông sử dụng thành phần không như.


Bên nữ phái danh từ rất kém

Rồi được phân chẳng ém đâu lo

Phần đông phía nữ khó dò

Thương thì rất vội ghét to bão bùng.


Tuy cũng được trọng dùng song ít

Phải tùy theo lý lịch giáng sanh

Lựa toàn những bực khúc quanh

Tên ghi trang sử mới lành mạnh ngươn.


Còn phần đông hành chơn tu niệm

Để hưởng phần quan điểm Đời Tân

Cũng là ít có phong thần

Được câu hưởng phú là phần quần thoa.


Lời Mẹ cạn canh gà trổi giọng

Gát bút nghiên lố bóng Thái Dương

Đã qua bóng tối đêm trường

Dứt lời Vô Cực lên đường thiên nhiên.

 

 

PHÁP ĐÀN VÔ VI ĐÀI

TIẾP ĐIỂN: PHỔ HÀNH CHƠN QUÂN

TÝ THỜI, NGÀY 26 THÁNG 5 NĂM ĐINH MÙI

ĐÊM 3 THÁNG 7 NĂM 1967


BÁT CÚ LIÊN HƯỜN:

Vì dân đạo phải biết dân vì

Khi nước đời tường nước có khi

Cứu thế thế thiên THIÊN ĐẠO cứu

Vô vi thật tế nể vô vi

Trời Nam phải biết NAM TRỜI thế

Thì Việt cần thông Việt đất thì

Ở cảnh lo toan cho cảnh ở

Đi ra liệu tính rõ ra đi.

@

Đi trong bốn biển vẫn còn đi

Tùy cuộc đão xuyên mãi mãi tùy

Thế sự bao lần phân sự thế

Nguy lâm mấy lượt vẫn lâm nguy

Mãi ra thơ được ra thơ mãi

Kỳ chót phú trao chót phú kỳ

Hạ mãn Thu về Đông lại Hạ

Tri hành đạo đức tự hoài tri.

@

Tri tầm VĂN hiến mấy ngàn năm

Thấy nổi XƯƠNG phơi khó đứng nằm

Ngàn đợi ĐẠI hòa ra mặt nhé

Muôn chờ ĐẾ hiệp thuận nhân tâm

Đông Tây GIÁO vận Long Hoa trổ

Nam Bắc CHỦ trương đạo đức mầm

Kinh Ngọc TAM tròn non nước Việt

Sách vàng TÒA vẹn thế gia tầm.

@

Tầm đạo thiên cơ cố gắng tầm

Chân phương quyết sách vạch phương châm

Đạo cao còn có ma cao Đạo

Lầm tưởng phải mang bởi tưởng lầm

Ngư thủy tương phùng, trùng ngư thủy

Lâm tòng đã đến, đến Tòng Lâm

Chỗ nơi chưa định, định nơi chỗ

Bầm dập thiêng liêng nỗi dập bầm.

@

Bầm gan tím ruột nuốt gan bầm

Tâm lý của đời đạo lý tâm

Đứng ngó đau thương đương ngó đứng

Nằm trông thời thế mãi trông nằm

Hở môi răng lạnh đành không hở

Câm đi bao nỡ chịu đi câm

Chẳng thương nào rõ dân thương chẳng

Dầm lệ mờ rơi lệ mãi dầm.

@

Dầm chan suối lệ cứ chan dầm

Năm tháng dập dồn tới tháng năm

Điếc chẳng nghe nhưng nào phải điếc

Câm không vẫn chịu đó là câm

Nhọc nhằn chi xá thân nhằn nhọc

Xâm chiếm đã đành phận chiếm xâm

Thú có chăng ai cay đắng thú

Trầm luân nào quản buổi luân trầm.

@

Trầm luân có lúc hết luân trầm

Tăm tối rồi đây chẳng tối tăm

Kiếm được lại quên nên khó kiếm

Tầm không đúng nhớ chớ lo tầm

Lại qua nẻo thế nhiều qua lại

Ngầm ngẫm lối đới ngắm ngán ngầm

Khó dễ tự ta la dễ khó

Tâm không còn đó có lương tâm.

@

Tâm đời tâm đạo cũng là tâm

Tầm kiếm lối ra khá tự tầm

Giếng lạng mưa to thêm lạng giếng

Thâm dò cho mấy rốt rồi thâm

Xảo ngôn cho lắm rồi uyên xảo

Bâm biếm cuối cùng lại biếm bâm

Chí lý khó khăn rằng lý chí

Thầm thay không đuốc buộc đi thầm.

@

Thầm niệm DI ĐÀ sáu nghĩa thông

Dầu không tu, niệm cũng là xong

Thuyền đưa bực chánh qua Tây Độ

Phật rước người chơn khỏi bụi hồng

Máu đỏ lánh xa mùi tục lụy

Sen vàng nhẹ tách đến hư không

Phàm phu tục tử tường nghe biết

Đạo sẵn ban ơn kẻ có lòng.

@

Lòng ai nấy rõ sạch hay nhơ

Chỉ dắt nhơn sanh đến bến bờ

Gặp Phật an nhàn ngâm giọng phú

Nhìn Tiên thư thả vịnh hơi thơ

Bình tâm tu tỉnh về nơi sáng

Định tánh hiền lương thoát cảnh mờ

Tai chẳng còn nghe lời khách sáo

Mắt không nhìn thấy thứ vu vơ.

@

Vu vơ đời đạo tạo chia ly

Biến việc khá tua phải rõ thì

Ngơ ngẩn khách phàm ngang ngược lối

Phát phơ người tục kéo nhau đi

Chia vui cửa Phật nào ai có

Sớt khổ nhà Tiên mấy kẻ y

Hòa thuận chẳng lo trò đã sái

Nghịch nhau cho lắm lãnh vô nghì.

@

Vô nghì khoe miệng bảo mình hay

Đứa xảo tu suông lại tưởng tài

Đất lỡ khói bay nhiều thảm họa

Nước tràn gió tỏa ít chi tai

Núi cao đổ xuống kề bên mắt

Biển thấp vùng lên cận sát mày

Trời Phật xót thương người hiện tại

Dạy đời hiểu biết chút tương lai.

@

Tương lai chẳng hẹn có bao xa

Hiện tại tâm thành tại tánh ta

Sánh cựu gương xưa mưa gió thuận

So tân tiếc khó nắng sương hòa

Lòng đạo nhận nhàn mang nặng trĩu

Dạ đời cải cách gánh bi quan

Bao giờ đem lại thời vinh hạnh

Hay phải não nề với tóc tang.

@

Tóc tang, tang tóc, tóc với tang

Than thở oại oằn luống thở than

Nước mắt nhỏ tuông nguồn mắt nước

Hoang mang cho mấy nỗi hoang mang

Xót thương vơi bể đành thương xót

Bàng bẻ đầy non cũng bẻ bang

Lượt lũ trước sau thành lũ lượt

Gian ngoan trên dưới tự ngoan gian.

 

TẢN VĂN:

Tam Tòa Thánh Vụ

Đại Đế Văn Xương

        Vâng chánh lịnh tả Ngọc Kinh quyển ba. Vì đã có lời trước nơi quyển nhứt, xét vì tình trạng mỗi ngày mỗi gia tăng, thêm các khoản gây nhiều bất cập độ, ở hàng ngũ đạo càng thêm hoàn cảnh vô trách nhiệm, nên ý của Đức Mẫu Từ dường như có ngõ ý với Tịnh Sơn, định chơn quân Linh Sơn, nữ chơn quân với tính cách bảo trợ Ngọc Kinh của đạo. Nhưng chơn lý là điều đại thủ cho cơ cấu khai hóa đạo đức. Vậy Lão truyền Điển Đài cứ tự nhiên trong việc lo sứ mạng cho hoàn tất Ngọc Kinh để tiến sâu vào đường chơn nhơn thời đại.

        Văn Xương Đế Quân.

 

 

THI BÀI:

VĂN bác lãm hạ thơ thâm bác

XƯƠNG dầu mòn thân xác chẳng lay

ĐẠI hùng đại lực linh oai

ĐẾ từ bi xuất Điển Đài Ngọc Kinh

GIÁO nhơn thiện sử mình hành đạo

CHỦ nghĩa lành cố tạo tâm không

TAM thiên nào có khác lòng

TÒA  tuy tại địa ngoài vòng thế gian.

Quốc tuy biến môi vàng há khóc

Dân dầu nguy mắt ngọc nào rơi

Sản tâm ác chứng quả Trời

Hữu lòng sẽ được thiện đời đến nơi.

Người tu niệm giữa đời chinh chiến

Mới thấy mau chánh kiến thế nào

Từ từ chẳng trễ chẳng mau

Chung cùng huynh tỷ trước sau chủ hòa.

Có tình thế mới ra đạo đức

Không nghĩa nhân há bực nghĩa nhân?

Cố tu là chí công dân

Có người tài cán nước cần là chi?


Không có Đạo lấy gì căn bản?

Nếu mắt đời giai đoạn ngữa nghiêng

Trời cao bị mất đi quyền

Thì là đất thấp đã nghiêng ngã rồi.

 

Thích Ca bỏ vị ngôi vương đế

Vì thấy đời nặng bể trầm luân

Tử sanh bịnh lão vô chừng

Nghiệm nơi tứ khổ gian truân sẵn dành.

 

Phế điện ngọc tu thành Phật đẳng

Lìa ngai vàng bao quản nắng sương

Phải chăng vì một chữ thương

Chữ thương chấm dứt hậu trường chúng sanh.

 

Đời ca tụng gương lành quả chánh

Đạo bái dài tiết hạnh hy sinh

Thích Ca tu trước cứu mình

Phật thành sau đáp mối tình thiêng liêng.

 

Nay Phật lịch lưu truyền nhân loại

Do bàn tay quảng đại từ bi

Biết bao thế kỷ thạnh suy

Hoàn cầu võ trụ tôn ty chí ngài.

 

Thiên tài mấy ai hay ai rõ

Bị thói đời ruồng bỏ bấy lâu

Ngày nay võ trụ hoàn cầu

Chiến tranh tràn ngập về đâu nhân tài?

 

Nhơn tài chỉ khoanh tay trơ ngó

Chỉ chờ cho lửa đỏ cháy mày

Sấm vang bùng nỗ bên tai

Nhơn tài khoa học xin xoay sở nào.

 

Hay cũng vẫn thương đau lo ngại

Rồi phải mang oằn oại như ai

Lấy chi bảo đảm nhơn tài

Chứ hay thì phải trị hay mới là.

 

Thiên tài cũng không nhà không cửa

Không tước quyền thì sửa được đâu

Khác chi nước chảy qua cầu

Như mây giăng ngộp như câu không mồi.

 

Như những hạng cút côi cô lẻ

Như điên cuồng như kẻ xin ăn

Mặt mày như nhó như nhăn

Như người bất khuất như người dại ngây.

 

Bị sanh chúng dày vò khinh bỉ

Sống cuộc đời cuồng trí cuồng tâm

Muốn tu bị chúng hiểu lầm

Muốn làm xong rõ nhơn tâm ghen hờn.

 

Muốn yêu nước trong cơn nghèo ngặt

Muốn mến dân nhưng mắc dân chê

Mang câu dốt nát bộn bề

Cam đành mượn lốt làm hề cho vui.

 

Nơi cửa đạo nếm mùi thơ phú

Chốn nhà quen tạm trú nắng mưa

Phú cho đời đạo giầy bừa

Đỡ lòng rau cháo muối dưa qua ngày.

 

Thuyền không lái ra tay chèo chống

Đò chẳng buồm biển rộng mênh mông

Lòng luôn luôn dặn với lòng

Mang sao đội nguyệt bá tòng hà nao.

 

Không hy vọng ước ao danh bã

Chẳng bợ bưng tước cả lợi quyền

Chỉ mong Trời Phật Thánh Tiên

Chứng cho những đứa khùng điên thật lòng.

 

Con ai đó đứa bồng đứa gánh

Cháu ai đây đứa chánh đứa tà

Dầu ai làm quỷ làm ma

Nước ai cẩm tú sơn hà lung lay.

 

Đất ai chịu kẻ dày người xéo

Trâu của ai con méo con tròn

Phá điền đâu thể phá non

Nếu ra mặt Chúa phải mòn Sa Tăng.

 

Phật trổ mặt muôn lằn quang điển

Tiên xuất mày vạn biến thiên văn

Thánh về tại chốn cựu căn

Trời Châu Linh giáng đàng đàng nhân căn.

 

Nay Lão xuống ra bài Kinh Ngọc

Nhờ mây lành bao bọc pháp thân

Muôn thu mới có một lần

Ngọc Kinh biết được về phần tương lai.

 

Người thật đạo một mai vật chất

Bực ưa đời khác bực tinh thần

Câu rằng tứ giả tự phân

Mong điều ngu giả theo phần quang minh.

 

Nực cười những điển hình vô lễ

Là tinh quân ỷ thế cậy tài

Dám khi ý thức thiên khai

Thật là hồ giả lấy oai gian hung.

 

Khinh Tam Giáo kiết hung chẳng rõ

Phụ thiên điều giao phó chấp trung

Gây nên sóng gió bão bùng

Để xem đời đạo có dùng đặng chăng?

 

Gẫm cười bực nói năng chuốc ngọt

Gặp quyền uy nịnh hót đủ đầy

Quanh năm phụ bạn phản thầy

Trời cao có mắt hạng nầy về đâu.

 

Nhờ tiếng đạo nói câu thông thái

Cậy hơi đời làm ngãi làm lanh

Dùng người như chuối như chanh

Riêng mình làm rác tu hành con ma.

 

Miệng thì nói thật hòa thật thuận

Lòng mãi lo chứa đựng tham lam

Xưng Tiên mà tệ hơn phàm

Làm sao Thánh Đức được đeem ra dùng.

 

Biết là loại giả hùng hữu tật

Nhưng lòng Trời lòng Phật bao dung

Vì thương thế khổ vô cùng

Dầu ma dầu quỷ ở chung trong trời.

 

Nên ráo riết cạn lời dạy dỗ

Muốn lánh cho cảnh khổ chúng sanh

Xong mà căn kiếp cạnh tranh

Tật nào chứng nấy sẵn dành trong tâm.

 

Chí quân tử há làm gian ác

Tài trượng phu nào chát ghét ganh

Thuấn Nghiêu là những gương lành

Võ Thang nào muốn giựt giành đỉnh chung.

 

Sương với nắng chiếu chung một ngõ

Chẳng sót nơi ngọn cỏ đồi cây

Trước mưa thì đã kéo mây

Biệt phân tà chánh đạo gầy thử tâm.

 

Chỉ còn có hai năm Thân Dậu

Xiết là bao nung nấu lòng người

Não nề đường lối như như

Không không là những tiếng cười thâm uyên.

 

Ai nhận được ba Tiên một Phật

Là tròn câu tiêm tất dặn dò

Khỉ rừng chót chét bo bo [bắt đầu hé lộ thông tin]

Gà nhà tiếng gáy ó o vui mừng. [chính thức vén màn khai mạc]

 

Nhìn khắp cả núi rừng xanh biếc

Thấy đủ đầy sự thiệt vô cương

Huỳnh Long trổ hiện phi thường

Phật ra mặt Phật, Minh Vương cứu đời.

 

Dập tắt hết muôn nơi nước lửa

Phá tan mầm kiến lũ đàn ong

Việt Nam đất nước thành công

Lạc Hồng nòi giống gương trông thế thời.

 

Giáng Ngọc Kinh với lời cương quyết

Há nệ lời quỷ quyệt chê khen

Phật Tiên cố giữ phận hèn

Mặc ai đánh trống thổi kèn rềnh rang.

 

Ai gìn được khuôn vàng thước ngọc

Nên giữ tròn khối óc muôn thu

Ráng tu rắn hóa nên cù

Cá tu cá được đáp bù thành long.

 

Lắm thương nước ra đi đất Bắc

Thật yêu dân trợ đắc trời Nam

Gần ngày lập ngũ quy tam

Mới trang chí sĩ luận đàm phân minh.

 

Vì nhơn loại hy sinh thân Phật

Bởi chúng sanh mất chất từ lâu

Thật thương nào mến công hầu

Lời lành tiếng chánh há đâu mơ màng.

 

Giống Hồng Lạc gương vàng còn đó

Giòng Rồng Tiên chói tỏ nay xưa

Thà cam bậu bạn muối dưa

Chớ không đi sớm về trưa nhộn nhàng.

 

Song song với con đàng tiết khí

Gìn tròn câu nhơn kiệt địa linh

Đạo đời vương lấy vô minh

Chưa đem lại được mối tình thân yêu.

 

Nhìn thế hoại đàng kiều gãy đổ

Khách bộ hành than khổ liên miên

Chia nhau mỗi chỗ tu riêng

Lấn cao lấn thấp tranh quyền lợi ma.

 

 

Đạo là động Di Đà Phật Tổ

Hành trọng kim khinh cổ đâu thành

Tham tài còn lại tham danh

Sao không tham được tu hành chánh chơn?!

 

Trời nhả ngọc khóa hờn sanh chúng

Phật chung câu đấp vững giang sơn

Làm ma đất nước còn hơn

Làm vua ngoại quốc người lờn kẻ khinh.

 

Lão kết luận chơn tình đã mãn

Nói cho nhiều cũng chán bút nghiên

Tiếng đồn Tam Giáo Đại Tiên

Văn Xương Đại Đế cảnh thiên lui hài.

 

Hết.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Ba 2018(Xem: 13002)
Thiên thơ của Thiên Ánh Đạo Vàng với những tiên tri liên quan đến Thiên Đạo Huyền Không.
11 Tháng Ba 2018(Xem: 28647)
Mật điển của Phật Thầy Bửu Sơn, Pháp Chủ Thiên Khai Huỳnh Đạo chấp bút.
15 Tháng Sáu 2018(Xem: 3897)
Sấm Giảng Của Phật Trùm.
01 Tháng Bảy 2018(Xem: 5750)
Mật điển của Phật Thầy Bửu Sơn, Pháp Chủ Thiên Khai Huỳnh Đạo chấp bút.
05 Tháng Bảy 2018(Xem: 3523)
Đàn Cơ Thiên Khai Huỳnh Đạo. Đức Phạm Công Tắc, Hộ Pháp Cao Đài Đại Đạo Giáng Điển.
05 Tháng Bảy 2018(Xem: 5083)
Điển thi của Thiên Khai Huỳnh Đạo. Đức Ngôi Hai giáng đàn.
30 Tháng Bảy 2018(Xem: 6440)
Đàn cơ tại Bát Quái Đồ Thiên (Hà Tiên) năm 1935. Thi thơ cơ mật của Cao Đài chỉ lưu hành nội bộ, đến khi cả thế giới xảy ra cảnh: “Ngòi lửa dậy bốn bề nao nức, Năm Châu tràn tuyệt dứt nhơn sanh” và “Trung Đông chiến họa lưỡng dân điêu tàn.” thì nội dung mật đàn này mới được phép phổ biến. Sau năm 2001 chính là thời điểm.
31 Tháng Bảy 2018(Xem: 6623)
Điển Sấm của Phật Thầy Tây An, Ngọc Thanh Tiên Trưởng và Trạng Trình. Xuống điển năm 1976.
31 Tháng Bảy 2018(Xem: 4996)
ĐÀN CƠ NGŨ PHỤNG KỲ SƠN.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 4488)
Những lần vấn đáp với Cô Lê Hoàng Kim, được biết đến là Kim Thân Cha, qua một thời gian dài được sưu tập và ấn bản có tên Thượng Đế Giảng Chơn Lý.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 3040)
"Thất Nhựt Du Tiên" do Đức Ngô Chưởng giáo Ngô Văn Dư giáng cơ tại HỘI THÁNH THIÊN KHAI HUỲNH ĐẠO .. sau khi liễu đạo,
04 Tháng Mười 2018(Xem: 3199)
Huyền Khung Thượng Đế tóm lượt những chuyển biến của Đạo Cao Đài và ...
04 Tháng Mười 2018(Xem: 3646)
Kìa hướng Bắc chòm sao đẩu tinh đà ứng lộ, Xẹt vào Nam khắp chỗ ánh hào quang, Chiếu tường-vân ngũ-sắc khắp Nam-bang, (Tiên tri của Phật Thầy Tây An; đàn cơ 6/3/1971, Kinh Bình Minh Đại Đạo Quyển 3)
27 Tháng Mười 2018(Xem: 3177)
... Nhưng trên phương diện dân tộc và sự phấn phát đã đem lại cho nền Phật-giáo Việt Nam thì Bửu- Sơn Kỳ- Hương không khác Trúc Lâm Yên Tử.
11 Tháng Giêng 2019(Xem: 3821)
Đại học là một trong 4 sách cơ bản trong bộ Tứ thư của Nho gia...
12 Tháng Tám 2019(Xem: 1494)
Thượng Đế nói về 12 chi phái Cao Đài.
26 Tháng Ba 2020(Xem: 1740)
Tiên tri của Cao Đài, của Bần Sĩ Vô Danh, Của Hộ Pháp Phạm Công Tắc...
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1558)
Tiên Tri của Cậu Bần Sĩ Vô Danh.