LỊCH SỬ LONG HOA ĐẠI ĐẠO

31 Tháng Bảy 201810:11 SA(Xem: 6102)

Bản chính của cố TS Lê Trung Trực.

Bản chép lại của Viễn Lưu.

 

 

LỊCH SỬ LONG HOA ĐẠI ĐẠO

Ngày 15 tháng 7 niên Bính Thìn (1976), mùa Vu Lan xá tội vong nhân, lịnh Ngọc Đế mười cõi Diêm-phù đều khai mở, cho các linh hồn tội lỗi trở về Hạ Giới lo cuộc bồi công lập đức, kịp thi trường ứng Hội LONG-HOA, trong Tam Cõi đăng đàng hiệp nhứt.

 

Vẫn biết cơ Trời xoay chuyển, máy Tạo đúng kỳ, cõi Nam-Bang nhằm chốn Trung ương, nơi xuất phát Phật, Tiên, Thần, Thánh.  Chọn tam cõi, dẫu Tiên, phàm, ngạ quỉ, súc sanh, cùng các bực chơn tu hiển hách đều cũng phải đem công đức, lấy lẽ Đạo hằng mà khuyến nhủ sanh linh, tạo điều chơn thiện, hầu bái kiến phò tá trào qui, dựng xây đời THƯỢNG NGƯƠN THÁNH ĐỨC.  Tùy theo công tội xử phân, luật Tiêu Hà phán xét minh quang, thưởng phạt kẻ công người tội.

 

Bởi thương đời ô trược, chốn trần gian ngạ quỉ đấm đeo, đường sắc dục danh tài cám dỗ, khiến nhân tâm xao xuyến, lòng tham ái nấu nung, lòng con người quên lẽ Đạo hằng, quên mất chữ nhục tình chi qúi, khinh chê Thần Thánh, ngạo bán người tu .  Đức Ngọc Hòang xét sổ dương gian, nghĩ giận bấy dương trần vô đạo, Ngài quyết toan hủy diệt cõi phàm, chấm dứt cho xong .

 

Cả cung Trời rúng động lòng thương, tội cho Minh Đế hồn kinh khẩn lạy, xin dùm cho dương gian bớt tội, mong cầu Phật pháp siêu linh, độ dương gian qua biễn trầm luân, cơ Tạo Hóa hằng mươi năm khuyến độ .  Ngẩm đức hiếu sinh nghỉ lòng, Phật Tổ phán truyền các vị lâm phàm, cho tất cả Phật, Thánh, Tiên, Thần, ba mươi sáu cõi Nhơn Thiên cùng tất cả Diêm phù đều lập đức cứu tội lỗi do đời gieo rắc .

 

Các linh hồn trần giới siêu thăng, cũng đồng với các Phật, Thánh, Tiên, Thần, xuống miền Hạ-giới, dựng gây nền THÁNH ĐỨC, tạo lập cảnh bình yên, trên nhuần gội ân huệ NGỌC-HƯ, dưới đội ơn mưa móc của PHẬT-VƯƠNG sắc tứ, hầu tạo điều công quả, lấy lòng từ khuyến thiện dương gian, các Trăm Quan Thượng Đẳng Đại Thần cũng phò tá BỬU SƠN KỲ HƯƠNG dựng nghiệp, gom qui nguyên Tam Giáo, cùng hiệp nhất Ngũ chi, lấy lòng nhân Vương Đạo Từ-Bi, lập THÁNH ĐỨC huyền vi khai mở.

 

Ta thừa sắc lịnh NAM PHƯƠNG PHẬT-TỔ, chốn Lôi-Âm tách gót xuống trần, tâu NGỌC- HÒANG ban bố đức ân, lãnh sắc lịnh Lão lâm phàm trợ tế.  Trên thì nhờ các Phật, Thánh, Tiên, Thần tiếp trợ, dưới thì gọi Trăm quan cùng các hàng hiển lộ linh căn, lo cứu tế độ nhân kỳ chót.

 

Chiếu Thiên-Đình sắc chỉ, LÃO thừa mạng lịnh NGỌCHƯ, tái lâm phàm chiếu diện sỉ nhu xác trẻ tuổi xuống đời chuyển kiếp, lập thành Vương - đạo, khuyến nhủ lê dân. 

 

Nay máy Trời đã chuyển đúng màn, cơ tân diệt phủ trùm thế giới.  Bởi thương đời xiết kể, Lão chuyển xác cổ nhân, tại dương trần còn phải ẩn thân, đợi đến lúc biển Đông phụng gáy.  Đến chừng ấy xác trẻ khai màn dựng nghiệp, lấy nhơn nghĩa làm đầu, cho kịp chọn nhơn hiền chiếu điệp chuẩn phê, cùng lo cho dân cấp cấp là để dạy lê thứ mau mau tỉnh ngộ, hầu lo phò Thánh-Đức, lập Thượng cổ qui nguyên, cũng nhờ luôn các vị nhu hiền, tiếp Lão dựng cho xong NGỌC-CÁC.

 

Đến chừng khai màn thưởng phạt, luật Tiêu Hà thơm ngát mùi hương, xử phân cùng ban thưởng Tòa chương, phong thưởng kẻ có công kỳ chót.

 

Vẫn biết đời ma quỉ chẳng lọt, kẻ không tu ắt trót sầu đau, nhưng thương đời nghĩ cũng ra sao, cũng chuyển xác Nam trào gầy dựng.  Trước đem giáo lý BỬU- SƠN bốn chữ, khuyến dương trần học đủ huyền thâm, sửa trau tâm thóat khỏi lưới trần của ma qủi giăng đường đón ngõ, hầu ngày sau lập hội, thoát Tiêu-Hà luật xử tiêu hình, không vị hàng quốc thích hoàng thân, cứ thẳng trị lấy công bằng thưởng phạt.  Trên không giăng bủa lưới thiên la, dưới đất mắc cùng địa võng, nào để ai tránh lọt, gắng mà tầm Chơn lý cho xong, để sau ngày dựng Hội HOA-LONG, thóat khỏi tam thập lục nhơn trị tội.

 

Cõi LONG-HOA xuất thế, hiệp nhất ngũ chi gây tình thương tất cả trần di, gieo rắc nghĩa nhân luân triều mến, không còn hung bạo, chẳng có trầm luân cõi thế,

 

Tiên tại thế đâu bằng, sáng soi khắp chẳng ngày nào u tối. Gọi người đời tỉnh ngộ mau tầm cơ huyền Ta cùng xác trẻ trần duyên, mở LONG CỘI giáo truyền Đại Đạo.  Thừa mạng Trời sắc chỉ, Lão tái kiếp kỳ ba, chuyển xác trần dựng Đại Đạo LONG-HOA, lập Thánh Đức THƯỢNG NGƯƠN cuối kiếp .

 

Đức Phật Thầy Tây An

Xuống Điển  BÍNH THÌN 1976                                                                                                 

 

 

KHUYẾN TẦM NẺO THIỆN 

“Đêm thanh bóng nguyệt dựa kề     

Đài Lan một cảnh thỏa thê non Bồng

Tháng ngày vô sự thong dong

Lan-Thiên một cõi tạc lòng yên vui

Mặc tình thế sự bãi buôi

Bấm tay xem thấy cơ Trời gần bên

Cung Tiên bóng quế bên thềm

Trăng thanh gió mát thang thênh một bầu

Bạn cùng cỏ nội tiêu sầu

Nhởn nhơ muôn thú vui câu thanh nhàn

Chợt nghe máy động can tràng

Biết rằng cơ tạo MINH HOÀNG lộ ngôi

Vuốt râu Ta mở miệng cười

À đời sắp được yên vui thái bình

Nên Ta đâu quản phận mình

Lão nương mây bạc bôn trình Nam-bang

Ứng hầu cùng các Trăm quan

Đại Thần Thượng Đẳng lo toan giáng trần

Cuối Thìn sửa soạn xác thần

Sang Xuân gây dựng cơ quan Tiêu Hà.

Nguyện cùng với Đức Di Đà

Chuyển khai trí huệ xác già Hoa Long

Nào đâu hiểu thấu mặt Rồng

Ẩn mình giữa cảnh trần hồng chờ cơ

Mặc tình thiên hạ ngẩn ngơ

Tay đề mượn bút ra cơ khuyến đời

Dạy trần cho kịp chiều mơi

Để xem Minh-Đế ngôi Trời trị dân

Gẫm nhìn bá tánh dương gian

Lòng Ta càng thấy Phiên Tần khó dung

Cận ngày lai đáo gia trung
An-Giang Phật xuất bóng tùng phủ che

Nhắc ra lòng dạ chát the

Mươi năm nhắc nhở ai nghe đâu là

Nghĩ Ta một tấm thân già

Phong sương mưa nắng chan hòa đâu than

Lê dân khó thấu hiệu danh

Dù tầm biết được Ngọc Thanh là gì

Kể từ thọ giáo Từ Bi

Nội trong sáu khắc tiên tri được trần

Một bầu chơn lý cơ thâm

Nhớ ơn Thầy dạy như trầm xạ duơng

Thọ truyền bốn chữ BỬU-SƠN

Để sau phò tá Minh Quân nối đời

Âu ca vững nghiệp cơ Trời

Lão nương xác Phật ra lời giáo khuyên

An nhàn giữa cảnh Lan-Thiên

Kể từ Ta được đăng Tiên tách trần

Bao năm dạy dỗ xa gần

Lúc già lúc trẻ khuyến trần lo tu

Nghĩ thương bá tánh hiền ngu

Tưởng Ta điên dại nói tu kiếm tiền

Đâu ngờ một bực Khùng Điên

Mà xưa võ cử hiện tiền Nguyễn Đa

Cơ Trời thất quốc xót xa

Bỏ thành nội tách san hà về tây

Cù-Lao-Ba ẩn ít ngày

Chờ cơ phục quốc ra tài hùng anh

Đổi sang danh hiệu Ngọc Thanh

Tránh loài hung bạo nên đành xa chơn

Lên thoàn ghé bến Tà Lơn

Minh-Sư truyền dạy tỉnh cơn hồng trần

Một lòng Đạo cả chuyên cần

Cơ Trời chờ đợi dạy dân tá phò

Đông Tây Nam Bác hát hò

Hết Miên rồi lại quay đò về Nam

Sửa sang Chơn lý cho dân

Dạy đời học đạo tu thân trao mình

Như Ta ai có đương tranh

Mà còn ẩn dạng hiệu danh một thời

Giờ đây Nam Bắc phục hồi

Ấy là đến lúc thế thời Thánh Tiên

Ra tay Ta mở cái then

Khêu lên sáng tỏ ngọn đèn Từ Bi

Ngày xưa Ta dạy cố lỳ

Không nghe cũng mặc ai truy thì tường

Lên đèo xuống ải là thường

Ngày xưa Điên Dại nay đường hùng anh

Xưng danh ngày trước Ngọc Thanh

Nghĩ rằng thiên hạ khó tranh uy quyền

Dạy dân Ta mở xích xiềng

Khuyên đời chớ lắm bạc tiền vong thân

Nghe Ta chọn lấy đường nhân

Sửa Tâm trong sạch luận bàn tục tiên

Cuối màn Ta tách Lan Thiên

Chuyển cơ Tạo Hóa xác hiền hùng ca

Từ đây đến đó đâu xa

Giáp Tý biết rõ xác Ta là gì

Bây giờ ra phú thơ thi

Mùa thu giảng kệ Từ Bi cuối đời

Nghiệm xem cho kỹ mà coi

Để sau khó thấy được lời

Phật gia Cận kề ngày Hội LONG HOA

Nên chi Ta phải xuống mà trần ai

Sấm truyền dạy đã lâu dài

Giờ xem ai kẻ rõ bài Từ Bi

Bày tường đoạn khổ lâm ly

Can qua xứ xứ lạ kỳ Nam Bang

Thây nằm chật đất ngổn ngang

Thu Đông sắp đến nhộn nhàn kể chi

Muốn cho qua cảnh Diêm Trì

Nghe lời Ta dạy tầm truy đường lành

Tuy là một cội ba nhành

Gà nay đã gáy tam canh đúng màn

Nên chi Ta giáng lâm trần

Sửa sang xác trẻ rạng ngần tuổi tên

Ngày sau vững đạt Vương nền

Thập bát chư quốc tuổi tên ứng hầu

Quan thiên Bạch hổ phục cầu

Thanh long ứng mã rồng chầu Thánh quân

Cả kêu bá tánh vạn dân

Nay Ta thừa lịnh lâm trần vớt ai

Kể từ về cảnh Bồng Lai

Chương tòa được lịnh thuyền gay quế chèo

Xác Ta dù chịu tiếng nghèo

Xơ rơ chẳng có lụa treo gấm là

Khác nào ngày trước của Già

Đền đại tột bực vào ra sang giàu

Vì thương lê thứ máu đào

Nên gay chèo quế xuống trao giọng đờn

Xinh tươi một cảnh Tà-lơn

Nay về giáo dạy BỬU-SƠN mấy kỳ

Cuối màn dân ráng đạo nghì

Sửa trau tánh hạnh nghe thì lời răng

Bền tâm học Đạo tu nhân

Ngày sau ắt được Đài lân chứng lòng

Muốn thân được đến HOA LONG

Tâm trần phải sạch tánh trần đừng vương

Vui gì trong cảnh đoạn trường

Nhớ câu thiện niệm Tây phương mới mầu

Tu là sửa lấy dồi trau

Cho lòng ngay thẳng ngày sau được nhờ

Nghe Ta đừng có ngẩn ngơ

Cận rồi Ta mới ra cơ giáo truyền

Ngày nay khêu tỏ ngọn đèn

BỬU-SƠN Long Hội xác hiền hiển huy

Ra đời Tam giáo gom qui

Và lo hiệp nhất Ngũ chi cuối màn

Cả kêu lê thứ liệu toan

Con đường đạo nghĩa MINH-HOÀNG chờ trông

Để khi ba tiếng sấm vang

Trễ chầy e lãnh tai nàn chẵng xuê

Ngày xưa THẦY Sở tớ Tề

Cuối Thìn THẦY tớ cận kề một bên

Ai người bổn đạo chí bền

Hùynh Long lộ vĩ tuổi tên rạng ngần

Lòng lo trăm họ dương trần

Mảng mê danh vị tu nhân chẳng rèn

Đau lòng chỉ có mở then

Mà trong bá tánh đua chen làm gì

Chẳng lo gìn giữ Từ Bi

Bắc Nam một cuộc đạo nghì tương tranh

Kêu dân gắng chí tu hành

Đừng mê hai chữ lợi danh làm gì

Bền câu lục tự đạo nghì

Bao nhiêu khổ não chuyện gì cũng qua

Kể từ xác ở làng Hòa

Ba mươi năm lẻ lòng Già héo khô

Vì chưng có lịnh Nam Mô

Nên đành ẩn dạng chờ cơ thi tài

Nay vì cơ tạo chuyển xoay

Cuối màn Ta phải đáo lai Nam kỳ

Nương thần mở đoạn phú thi

Cho trong trần hạ vậy thì nghe không

Gọi tu há mất bạc đồng

Tu hành đâu phải vào trong am thiền

Cũng như xác trẻ nhu hiền

Không am không cốc chùa chiền, có sai?

Bởi chưng lịnh giữ đất cày

Của đời Nghiêu Thuấn truyền rày giao cho

Bao năm Ta phải hát hò

Ra đi Lục tỉnh lần dò xem dân

Giờ quay trở lại từ thoàn

Thuyền chèo Nam quốc giang san Ta đề

Nào đâu Trời hạ năm Dê

Hết trông nữa nửa biển mê ngút mù

Có lòng đạt chí hiền nhu

Tầm trong lóng đục hiềm thù đừng gây

Đời như móng tợ màng mây

Đua chen cho lắm rã thây không còn

Lời Ta bá tánh chẳng bòn

Di Đà lục tự sắt son sửa mình

Nhớ trào Gia-Nghị triều Minh

Không nương đạo hạnh tự mình nghiệp ghi

Ngày sau há trách Từ Bi

Rằng Ta chẳng dạy lỗi nghì chớ than

Dạy dân dù chịu cơ hàn

Xưa mang tiếng Dại nay hoàn Thánh Tiên

Ngày xưa xưng hiệu là Điên

Ngày nay cuối cuộc Thánh Hiền cố nhân

Dù ai trách Phật xa Thần

Gặp Ta ráng sửa được gần HOA LONG

Thương là thương lấy trần hồng

Bị loài qủi dữ chất chồng tai bay

Lời xưa Ta để nào sai

Nhưng còn thảm khổ hơn nay thật nhiều

Liệu toan hai chữ Trần Điều

Sửa lòng trong sạch đón Nghiêu Thuấn kề

Bảy năm Dũ Lý Ta về

Xác trần gây dựng lại lề Thanh nghiêm

Chọn trang sỉ tử nhu hiền

Chọn người đức độ giải phiền thứ dân

Gắng tầm cho được Hoàng Lân

Về Nam sửa đổi giang san Nam Trào

Khuyên dân chớ có hùng hào

Khuyến đời tâm tánh mau mau liệu lường

Mê danh là cảnh đoạn trường

Sắc tài là chổ oan ương trói mình

Tâm hồn trong sạch khiết tinh

Đón chờ Di Lạc bôn trình Nam Bang

Ta nay vì nỗi dương gian

Vì trong bổn đạo mới toan đáo về

Kêu mời mau thức đừng mê

Để xem một cuộc thảm thê họa sầu

Nếu lòng chí dốc nguyện cầu

Sửa Tâm ngay thẳng được chầu Phật Vương

Năm năm sáu tháng đọan trường

Kể từ niên Ất là đường ranh phân

Bây giờ chẳng nói xa gần

Thiên cơ hé lộ dương trần đâu xa

Xưa chèo thuyền quế hát ca

Hò xang xự xế mình Già bon chen

Nay cùng Tiên Thánh khêu đèn

Lịnh Trời các cõi mở then Đạo mầu

Gần xa bá tánh gắn trau

Tìm đường thiện niệm cho mau bớ trần

Cận ngày trổ mặt kỳ lân

Ắt là xuất hiện Huỳnh Long xa gì

Nếu không lo chữ Từ Bi

Sợ e gió lạnh thây thi hao mòn

Xưa Ta chịu ngậm bồ hòn

Vì chưng Thiên lịnh nên còn ẩn danh

Nay là mở hội Nam Thành

Chọn trang hiền đức lòng lành qui khôi

Lập nên Thượng cổ ngôi Trời

Năm non trổi nhạc vang lời Thánh Tiên

Sửa trau cho được nhu hiền

Bằng không khó xuống từ thuyền A-DI

Chẳng trao lời dạy Đạo nghì

Sợ e sau chẳng còn gì mà lo

Xuống trần nay chẳng hát hò

Sẩy sàng tim kẻ biết đò đạo gia

Ta không bao quản phận già

Chèo thuyền mấy độ bôn ba gọi đời

Khuyên dân chẳng quản chiều mơi

Lục châu chèo quê gây mời bá gia

Hết khùng điên hết trẻ già

Hết thành đến tỉnh xông pha dậm trường

Vì lo mối đạo Tây phương

Phận Ta đâu nại gió sương chan dầm

Ta gay chèo quế mấy lần

Cù-Lao-Ba phải về lần non cao

Lỡ mang danh phận anh hào

Vốn lòng võ cử lại đào vong xa

Cũng vì điên đão san hà

Cũng vì mất Chúa nên Ta phải liều

Một thân giữa cảnh cô liêu

Minh-sư truyền dạy giáo điều BỬU-SƠN

Nội trong sáu khắc giọng đờn

Thiên cơ một mối Tà-lơn ẩn mình

Mặc ai xây lũy đấp đình

Ta chờ có lịnh Thiên-Đình mà thôi

Mến dân khó đứng khôn ngồi

Cũng khoanh tay ngó chịu đời hai năm

Qua cơn sóng bủa đất bằng

Là ngày xác trẻ khai màn thanh nghiêm

Ấy là thời đại Thánh Tiên

Tớ THẦY cứu thế bình yên nhân loài

Mặc tình ai có chê bai

Nằm mong cơ tạo trần ai chuyển mình

Giữ lòng trong sạch quang minh

Đón chờ Chúa Thánh Long Hùynh xuất khai

Từ ngày Ta mở Bồng Lai

Mượn phần xác thịt trẻ trai thôn Hòa

Bởi chưng có lịnh Ngọc Tòa

Đến nay lắm kẻ danh Ta mượn hoài

Làm hư tăm tiếng Bồng-Lai

Nên Ta đau xót mới rày gọi kêu

Hởi dân học Đạo Trần Điều

Chọn cho đúng gốc khỏi tiêu xác hình

Nhớ rằng muốn biết Ngọc Thanh

Phải đâu ai cũng mượn danh của Già

Thương đời ma quỉ lân la

Giao bao khổ thảm chan hòa lụy châu

Vợ chồng con cái rẽ bâu

Quân thần chẳng biết nơi đâu kiếm tầm

Vì đời châu ngọc dễ lầm

Nên dân gặp phải lũ Tần chua ngoa

Một đời một Đạo của Ta

Tiền tài làm chúng quên là đường tu

Mang danh một đấng hiền nhu

Cùng bao cảnh trạng hiềm thù đua tranh

Kẻ thời xưng hiệu Ngọc Thanh

Người xưng PHẬT-TỔ lộng hành qủi ma

Chúa tôi lo định sơn hà

Chớ đâu mượn tiếng cờ Dà xưng hô

Cả kêu bá tánh đừng mơ

Nghe lời tà mị khó dò đường đi

Chí tâm sửa lấy lòng ghi

Mê đường đạo pháp huyền vi khó thành

Giáo câu chơn lý cao thanh

Đừng mê dị tín tương tranh đạo mầu

Giờ chưa chia đủ sắc màu

Giáo tôn cũng mở máu đào tranh đương

Buồn lòng thế sự vấn vương

Âu vì nghiệp quả Hớn đường kỳ ba

Trở lần một cội LONG-HOA

Mà trong tôn giáo chan hòa máu rơi

Ta dù mang sắc lịnh Trời

Khó mong cứu lấy cuộc đời Hạ ngươn

Giờ lo chọn kẻ xạ duơng

Biết tầm đạo chánh trường tồn mà đi

Cận ngày mở án khoa thi

Chọn trang hiền đức phò trì Thánh-Vương

Đâu riêng đưa đón khoảng đường

Nhưng xưa nhẫn nại vì thương thế trần

Đến nay đã mấy mươi năm

Không lo phải chịu trói thân trách gì

Khuyên dân mấy độ Từ Bi

Cho dân tìm kiếm đường đi cho rành

Biết câu ngạn ngữ Ngọc-Thanh

Tại sao chẳng chịu sửa mình cho xong

Mang câu danh lợi đèo bồng

Sắc, tài, lộc, vị, là gông xích xiềng

Hết cùi lở, hết Khùng Điên

Bây giờ chánh đạo HOA-LIÊN mở màn

Nên Ta quyết chí băng ngàn

Gọi dân kỳ chót tầm đàng tu nhân

Lọc lừ sàng sẩy từng phần

Ta e khó lọt Phiên Tần kế sâu

Tưởng câu ái quốc vọng cầu

Một giòng Hoàng tộc Lạc Âu Tiên Rồng

Gọi dân đức độ gieo trồng

Không xa thì cũng đến gần chả sai

Kể từ Ta trở gót hài

Hai năm xem xét trần ai mà sầu

Đói đau khổ ải xiết bao

Ta về trình với Nam Trào Thánh Quân

Cũng vì sàng sẩy chúng dân

Nên đành câm lặng chận ngăn lệ trào

Lòng Ta chí những xốn xao

Thấy dân khó cứu mà đau lòng nầy

Xác trần ai mở đất cày

Thuấn Nghiêu đạo cả đũ đầy lo toan

Thương dân chèo Bát nhã thòan

Cứu dân cuối kiếp thương tan u hoài

 Cõi còm thức suốt canh dài

Muốn lo cho chúng nên tài tu nhân

Gẫm xem lê thứ chẳng cần

Nên Ta đau xót cho trần lắm thay

Mơ Tiên hồn vụt muốn bay

Ẩn trong xác trẻ chờ ngày xuất Vương.

NAM-MÔ-A-DI-ĐÀ-PHẬT

 

LONG ẩn Huỳnh danh thế khó tường

HOA tàn Nhật mọc Nguyệt phô trương

ĐẠI Nam nhất thống qui thiên hạ

ĐẠO trổ kỳ tam lập Hớn đường."

TỪ tâm sửa đổi phận hiền nhu

BI khổ càng cao quả nghiệp tu

HỶ tánh muôn loài yêu mến dạy

XẢ thân cứu hết kẻ tu hành.”

 

 

GIÁC MÊ PHÁP KỆ

“Ngọn thu phong gió lai rai thổi

Ngắm Trời cao chạnh nỗi niềm riêng

Thân Già nay hết Khùng Điên

Cơ trường LONG HỘI tình riêng hết rồi

Nay đến lúc Lão ngồi xem xét

Chuyển càn khôn sống chết là đây

Phật Tiên Thần Thánh đã đầy

Lâm phàm trợ thế màn nầy cho xong

Cảnh Tây Trúc thong dong bình lặng

Chốn Lôi Âm hằng vọng mõ kinh

Ngân vang tiếng kệ chày kình

Ôi mùi tục lụy Lão trình tâu qua

Đức PHẬT-TỔ thiết tha thương chúng

Ái lê dân lòng những lo toan

Nghe lời tấu rổi đọan tràng

Cho trong Bồ-tát các hàng hội mau

Chiếu pháp lịnh Bộ Châu Nam Thiện

Cõi trung ương biến chuyển cơ Trời

Cổ kim phượng gáy giao bôi

Thỉnh truyền tất cả mang lời Tây phương

Xuống thệ trước giáo đường Chơn lý

Đem lời lành sắc chỉ dạy dân

Cuối màn khai mở Các lân

Giúp cho MINH-ĐẾ lập đàng yên ngôi

Nghe Phật dạy bồi hồi cảm động

Lòng Từ-bi mong đợi một ngày

Ra cơ hoằng hóa chiều mai

 Chờ cho bá tánh hiểu rày Thánh Tiên

Cuối mạt kiếp giáo khuyên kỳ chót

Vớt dân lành khỏi lọt vọng khơi

Gần hai thế kỷ khuyến đời

Trải bao sương nắng nào phôi lòng Già

Vưng sắc lịnh Chương Tòa xuống thế

Lòng Từ-Bi vào bể trầm luân

Chịu bao khổ cảnh lẫy lừng

Hầu đem kẻ thiện thoát vòng Diêm vương

Kể từ lúc tiên vương bắt Phật

Giữ chim muông Nam Quốc lọan ly

Chúa tôi dân chúng sầu bi

Phật Vương Tiên đế lỗi nghì cho xong

Nay hết cảnh gió dông bão tố

Lòng Từ-Bi trần tố bao phen

Ngày nay Ta trỡ khêu đèn

Sẩy sàng vớt kẻ nhân hiền kỳ ba

Cuối mạt kiếp lòng Già đoạn đoạn

Sự mất còn tường hãn là đây

Máy Trời chuyển đúng từng giây

Lão vưng sắc lịnh xuống đây giáo truyền

Đem Đạo cả dạy khuyên lê thứ

Cho kịp kỳ hội đủ Nam-Bang

Chư hầu Thập Bát sửa sang

Lấn ranh Nam địa lòng toan cải Trời

Trước chịu tiếng rao mời Khùng khiệu

Nay trở về luận điệu cổ nhân

Bởi thương bá tánh phàm trần

Không còn xưng hiệu Điên Khùng trước kia

Nay lọc lừa danh bia hậu thế

Cuối kỳ tam nghi lễ triều gia

Lập nền xã tắc LONG HOA

Dựng nền cang kỷ khải ca Nam Thành

Từ niên ẤT đổi canh bạc mới [Ất Mão 1975]

Dân khổ sầu ơi hỡi bao nhiêu

Có người lại cuốn Trần-Điều

Lòng Ta chí những mai chiều sầu lo

Nên quyết chí xuống dò xem thử

Khắp Lục Châu khuyến dụ hiền nhân

Thương đời chịu cảnh phong trần

Lục châu dạo thử đờn cầm Long thiên

Thầy với tớ sơn xuyên tách dậm

Không ngại gì mưa nắng đói no

Một THẦY ba tớ xuống đò

Mở màng hát bản cơ đồ ngửa nghiêng

Lần dấu tạm Long Xuyên ẩn lánh

Xem môn đồ xa lánh đạo nhiều

Lắm người cuốn cất Trần Điều

Lòng Ta đây cũng ít nhiều khổ tâm

Ấy là ánh trăm năm chẳng lợt

Nay vì loài quỉ quái hung hăng

Cho nên muốn dứt đạo hằng

Nên chi Ta phải mở đàng giáo khuyên

Lão giả dạng xin tiền chợ búa

Thấy dân lành hằng bữa xôn xao

Tụm năm tụm bảy bàn nhau

Rằng đời ma quỉ THẦY đâu chẳng về

Lòng từ ái giác mê cho chúng

Thấy ăn xin lòng những chua cay

Có người thiện niệm bằng nay

Ta cho biết được là THẦY giáng lâm

Chúng nhìn lại tất lòng kinh khủng

Mới nơi đây sao lại đi đâu

Nhìn quanh kiếm kẻ sồng nâu

Dể gì biết được lòng Già sầu nua

Thấy bá tánh thắng thua tranh giựt

Bậc Từ Bi đà dứt lòng phiền

Giã từ nơi chốn Long Xuyên

Thuyền loan trực chỉ đến miền Hòa thôn

Đến nơi đây xóm làng heo hóc

Cảnh tiêu điều Ta khóc thương tâm

Giả làm cùi lở âm thầm

Vào nơi Thánh địa Tổ-Đình viếng an

Bước vào cảnh đoạn tràng tấc dạ

Chưa đến cơ tất cả khó tìm

Nay thì đến lúc sơn xuyên  [sơn xuyên = sơn hà]

Lòng Ta hiển hiện Hà Tiên cuối màn

Chốn Tổ-đình TÂY-AN giả dại

Tìm người thân nghĩ lại bãi buôi

Về đây dạ những bùi ngùi

Thương tình bổn đạo đâu vui não phiền

Trải mưa nắng giáo truyền lý đạo

Giờ tìm về Tôn giáo khổ sầu

Ôi đời một cảnh đoạn cầu

Giả từ Hòa-Hảo thuyền mau quay về

Đến Rạch giác giác mê cho chúng

Ra chợ đời thử những kẻ buôn

Có người trầu thuốc luôn tuồng

Hỏi chơi nó mắng lòng buồn làm sao

Vì Ta giả kẻ áo màu

Chừng dòm thấy Lão dài râu kinh hồn

Nhưng thương chúng gọi chơn tu niệm

Tỉnh tâm trần chiêm nghiệm lấy lòng

Lạt chay đễ đến HOA LONG

Tớ THẦY dung ruỗi bướm loan trở kỳ

Về Sài trấn sầu bi tất dạ

Xác trẻ thơ còn lạ gì đâu

Tuy thân phàm tục dãi dầu

Hồn thiên của Phật Nam lầu giáo dân

Nay đến cuộc non Tần vang chuyển

GIẢNG MÙA THU là hiện uy linh

Chẳng còn khai giảng kệ kinh

Chỉ đem lý Đạo bố kình nhủ khuyên

Hỡi bá tánh ưu phiền dứt bỏ

Nẻo luân hồi là khổ nhiều bề

Đừng nên danh vọng đấm mê

Ắt sa vào chốn phù đề Diêm cung

Dạy cho chúng Bóng Tùng khởi lộ

Cảnh Trung Ương sắp trổ Huỳnh-long

Phụng hoàng đáp xuống bể Đông

Là ngày xác trẻ Đức Ông khai màn

Khuyên lê thứ tâm an lòng tịnh

Khổ với sầu đừng bịn rịn chi

Chí tâm nguyện với Từ-Bi

Bao nhiêu khổ thảm chuyện gì cũng qua

Lời Ta dạy gắng mà khuyên nhủ

Cùng gia đình con cháu lo toan

Tách xa nơi chốn bạc vàng

Đắm mê danh lợi ngổn ngan lòng sầu

Khó tránh khỏi âu sầu nẽo khổ

Nếu không tầm cho rõ đường nhân

Dạy đời rõ biết Các lân

Ta đây cay đắng có cần ở đâu

Chỉ mong chúng dừng sầu bớt tủi

Nghe lời Già mà phủi nỗi lo

Bền lòng niệm lấy bến bờ

TÂY-AN sau thóat ngục hồ thế gian

Nhắc bổn đạo thi tràng đã đến

Lão về đây dung bén cội Tùng

Sang Xuân tận đến gia trung

Nhớ lời Ta nhắc Mặc-Dưng khó tồn

Nay THẦY khuyên BỬU-SƠN đạo gốc

Nghe lời Già lừa lọc nơi tâm

Để sau thoát biển luân trầm

Ngục hình tại thế âm thầm xử phân

Cảnh HOA-LIÊN Phiên Tần đồ sự

Chốn Nhà Bàng sắc tứ hùng anh

Khắp nơi máu chảy luân thành

Mở dây sấm động tan tành Thất Sơn

Lòng Từ-Bi nguồn cơn giáo hóa

Khuyên dương trần tất cả lo toan

Lời THẦY gắng chí Tây Phương

Đạo lành ắt hưởng Tòa vàng chứng minh

Đã một lần hy sinh vì Đạo

Nay xác trần của Lão khai nguyên

Hớn đàng dựng bản HOA-LIÊN

Đài Cao kêu gọi hồn thiên nhân lòai

Mau tỉnh giấc nghe bài kệ phú

Để sau phò Giáo-Chủ Long-hoa

Cuối màn có Chúa có Cha

Kỷ cương xã tắc LONG-HOA hiện tiền

Đến cuối màn Hà tiên khởi trổ

Sang Tỵ niên khai mở Chơn Quân

Chuyển xây binh lửa lẫy lừng

Để cho Chơn Chúa Minh Quân lại trần

Chuyển máy tạo cầm cân thưởng phạt

Xác trẻ Ta khai mạc kỷ nguyên

Dựng xây Thượng cổ HOA-LIÊN

Đem câu Đại Đạo qui nguyên Nam Trào

Cơ huyền tỏ lời trao thi vị

Ta nhường lời cho vị Bạch-Vân

Khai câu thơ phú huyền thâm

Thiên cơ lộ cảnh Đài lân của THẦY

Tá phò vương kỳ nầy đủ cả

BỬU-SƠN-KỲ đều đã chuyển phê

Lâm phàm trợ tế trở về

Dựng xây Nam Quốc danh đề LONG-HOA

THẦY tỏ lộ câu ca huyền bí

Gốc Minh Quân vốn thị HÀM-NGHI

Hiệu danh ƯNG-LỊCH ai bì

Chuyển thân nhũ kẻ trần di xuống phàm

Lời Lão đây đừng bàn luận phiếm

Rằng vua ta tuổi hiện bao nhiêu

Hay là Nguyễn tộc ít nhiều

Sai ngoa ắt phải đọa tiêu kỳ nầy

Khuyên bá tánh Rồng Mây đến hội

Giác cho dân biết cội LONG-HOA

Pháp môn dạy đã hằng hà

Nay qui nhất thống Ma Ha cuối màn

Lời khuyên chúng hành tàng Đạo cả

Nhắc anh tài hãy xả thân sinh

Chớ ham lầu các miễu đình

Bỏ quên lý đạo nhân sinh của THẦY

Hằng bao năm chẳng khuây dạ ngọc

Dạy rất nhiều khổ nhọc đâu than

Xác xưa cũng ở dương trần

Làm sao vĩnh cửu mà mong gạt đời

Thấy bổn đạo mượn lời kinh kệ

Làm nhiều điều chẳng kể đến

Ta Cội lành bị lũ quỉ ma

Vì mê danh vị tạo xa, lầu đài

Đem lý chánh Bồng Lai gạt gẫm

Lấy giáo điều sâu đậm Từ-Bi

Làm cho mối đạo A-DI

Vì đời phải chịu loạn ly tan tành

Âu cũng bởi cội nhành chẳng nhớ

Gội nhuần ân Thánh Chúa Minh Quân

Tạo nên sát nghiệp lẫy lừng

Cao ra quân trước, Thích cũng theo sau

Đến một cuộc máu đào chuyển động

THẦY kêu dân hãy ráng trì tâm

Tìm tu một cách âm thầm

Là dò tánh hạnh nơi tâm cho bền

Cảnh Tây Trước lập nền Thượng cổ

Đức NGỌC-HÒANG gốc trổ lưu ly

Cùng cung PHẬT MẨU DIÊU TRÌ

Đều cho Tiên nữ hạ thì trần gian

Cứu sanh chúng cuối màn thương xót

Chẳng để hiền phải lọt ngoài khơi

Đây lời của Phật hay Trời

Tùy dân nghiệm lấy lẽ lời của Ta

Chừng chúng thấy Long Tòa hiển hiện

 Trên mây cao nhạc hiển tiêu thiều

Trổi ca khắp cả Linh Tiêu

Mừng chơn Thánh Chúa nơi Triều trị dân

Ta nhắc nhở để tìm lý chánh

Biết cơ thâm nghiệm kỷ con đường

Nơi nào cũng đến Tây Phương

Chẳng riêng là Đạo BỬU SƠN của THẦY

Nhớ lời TA tâm rày sửa đổi

Đạo thương Đời chớ vội phân chia

Chỉ còn một buổi được về

CAO, HÒA, THIÊN, PHẬT, chớ hề tách ra

Phải hiệp lại một nhà đạo đức              

Mau mau tầm hầu dứt tranh đua

Đến màn có Chúa có Vua

Mà còn quyền bính hơn thua tiêu hồn

Ôi một cuộc Thất sơn dấy động

Lẽ thì THẦY chỉ tất từng non

Nơi nào chứa đựng lầu son

Ngặt quyền dạy ấy Bạch-Vân sĩ hiền

Nên Lão chỉ nhắc riêng đường đạo

Chớ phân chia hạnh giáo Đại Từ

Nghe Ta tầm kiếm vàng mười

Coi chừng sơn phết trong thời mục lâu

THẦY từng dạy nguyện cầu gốc cũ

Nay đâm chồi gọi đủ lớp màn

Đâu riêng danh hiệu TÂY-AN

Ngàn muôn Phật Thánh Trăm quan đều về

Là những vị dựa kề Lân các

Lo ngôi Trời thưởng phạt công minh

Không còn hết cảnh ngục hình

Diêm phù cũng trở bôn trình lập công

Bồi đức huệ cho xong cuối kiếp

Để hồn linh được kịp LONG HUÊ

Cửu Trùng đức độ chuẩn phê

Gây câu hòa ái một bề chờ mong

Hội tất cả cộng đồng Tiên Phật

Cùng phàm nhân với các oan hồn

Đều về hội hợp Thất sơn

Lo toan giúp độ dương trần màn ni

Nhắc lê thứ tầm truy lý diệu

Lời THẦY phân học hiểu cho thông

Giác mê chánh pháp chớ lầm

Như lời Tâm kệ ít giòng nhủ khuyên

Gọi chúng sinh tình riêng mấy tháng

Ánh Tiêu Hà tỏ rạng huyền linh

Chờ cho Bạch Sĩ Tiên Sinh

Luật Trời ban bố lòng kinh bạo tàn

Thương xác trẻ ngổn ngang trăm mối

Bị loài yêu làm bạo mấy phen

Cửu Thiên còn dấu tại dinh

Nay đà mãn hạn phép linh ban rày

Cơn xuất xứ anh tài tuổi trẻ

Trí siêu linh mấy kẻ tường thông

Gặp loài quỉ dữ mặc lòng

Nhuần ân Kim Mẫu Thiên Công thoát nàn

Ấy lời giải bao năm cho hiểu

Câu truyền xưa luận điệu biết ai

Bây giờ xuất hiện trẻ trai

Cùng dòng Hùynh tộc Bồng lai định phần

Cơ Tạo hóa hồn phân trăm xác

Nay đúng màn chỉ một mà thôi

Ngày xưa THẦY đã để lời

Xác hồn phải giữ trọn đời chẳng xuê

Mặc bá tánh khen chê châm biếm

Lũ quỉ ma hiển hiện xưng hô

Dù xưng cho đến đức Vua

Mượn danh DI-LẠC hàm hồ hồn tiêu

Lời THẦY phán ít nhiều hãy ráng

Các linh căn đến hạn phải lo

Cùng TA xây dựng bến bờ

Gọi Chư Thần hết xuống đò Thất Sơn

Cùng với Lão xạ duơng cứu độ

Kẻ hiền lành qua khổ mê tân

Nhớ lời khuyến dạy Hoàng Ân

Ngày sau được hưởng Các Lân điện đền

Cảnh Tây Trúc lòng bền tâm nguyện

Tại trần gian khai diễn hùng binh

Nhớ câu chơn phép siêu sinh

Không tranh quyền tước lòng tinh khiết tường

Đến lập hội phô trương đức hạnh

Ấy là nền Chúa Thánh tôi hiền

Trên Vua chánh vị Cửu Thiên

Dưới tôi lương đống dân hiền vui tươi

Lời THẦY phán muôn đời có một

Đây là màn sau rốt chẳng sai

Bây giờ hành trật mãi mai

Muôn năm khó thấy Hội nầy nữa đâu

Chốn Kim Giai Sơn Đầu hiển hách

Tại hồng trần chẳng cách xa xôi

Thành lòng một cõi gần thôi

Không thành muôn kiếp ngôi Trời khó mong

Lệnh Ngọc Khuyết Huỳnh Long lộ vĩ

Thánh vi Vương Bạch-Sĩ Thần Tiên

Cổ Am truyền sấm HOA LIÊN

Càn khôn cửu cửu y nguyên Tân Triều

Gọi bá tánh Lam kiều gắn đến

Lão kỳ nầy vun bén giống lành

Tớ THẦY thức trắng năm canh

Ra bài kệ phú Nam Thành cuối Thu

Để khuyến chúng đường tu cải sửa

Từ bao lâu hằng bữa lệch xa

Cũng vì danh vọng phù hoa

Tiền tài lộc vị phân ra trăm hình

Làm Đạo cả nghiêng chinh sụp đổ

Bởi vì danh máu đổ Giáo tôn

 Kêu dân mau tỉnh tâm hồn

Nghe lời TA dạy sống còn ngày sau

Hợp thành một đường vào Chơn lý

Đừng phân chia vị kỷ đạo nhà

Đạo chung tất cả Ta bà

Chớ không phân rẽ Đạo ta Đạo này

Chính vì thế hằng ngày tranh chấp

Gieo nỗi sầu cho Phật Thánh Tiên

Từ khi TA dạy HOA-LIÊN

Đạo là hợp nhất Phật Tiên Thánh Thần

Kẻ mượn đạo đương phân danh lợi

Người lấy tu nhân ngởi gạt dân

Thương là thương bấy dương trần

Vì tin Trời Phật tâm thần lao đao

Nhớ linh xưa THẦY vào Sơn Thất

Gặp MINH-VƯƠNG qui Phật hành y

Đề sau lập cổ kịp kỳ

Cứu dân thoát cảnh lâm ly não nề

Thương Minh Đế chẳng nề cực khổ

Tấm thân Già báo bổ Hòang ân

Hết về nơi chốn Tòng Sơn

Cận ngày lại đáo Hòa Thôn khuyến trần

Trải bao năm tấm thân còm cõi

Hết già nua lại trổi về non

Trở vế núi Tượng thon von

Bổn Sư là hiệu khai môn giáo đời

Khắp lê thứ tầm tòi lý đạo

Nghe TA về cầu đạo Tượng sơn

Dốc lòng tìm gốc BỬU-SƠN

Chuyển khai xác Phật Tà lơn hiệu Trùm

Dùng đèn sáp khai tôn lập phái

Tuy xác Mên hồn Phật TÂY-AN

Giáo đời nhiều nỗi gian nan

Sau là Sư Vãi dong thoàn bán khoai

Khắp Vĩnh tế trần ai tỉnh trí

Gọi người hiền dạy kỹ từng câu

Giảng Kinh mười một đọan cầu

Nói cho bá tánh hết sầu đến vui

Nhắc bổn đạo tới lui SƠN-BỬU

Đạo của THẦY xuất đủ Tây phương

Bán Khoai Sư Vãi đọan trường

Giảng cho nhà thiện tên Hương sư Vàng

Qua truông khổ lớp màn thay đổi

Đến Hòa Thôn vội trổi giọng đàn

Năm giây nắn phiếm Tây an

So đường tuyết vũ khoa tràng Khổng-Minh

Nhắc tích cũ Láng Linh sầu khổ

Lòng thương dân khắp chỗ đeo sầu

Nên THẦY viết lại ít câu

Cho trong bổn đạo gắng trau sửa mình

Giác cho chúng mối tình vạn loại

Cùng thương yêu hòa ái hiệp chung

Đễ sau được tựa bóng tùng

Thoát cơn tai biến chập chùng tới đây

Thuyền Bát Nhã TA khai Pháp giáo

Gọi cho đời nền đạo Hoa Long

Hát hò mấy dạo trần hồng

Nhắc cùng lê thứ Đại Đồng lo toan

Nhớ giữ phận đến màn đến lớp

Đừng phân chia hãy hợp cùng nhau

Lo tròn Thánh đạo Nam Trào

Chớ nên nản chí khó vào LONG-HOA

Lời LÃO dạy ta bà chẳng xót

Từng câu thi đã trót kỳ tam

Chẳng nghe lời nhủ TÂY-AN

E trong bá tánh khó toàn thây thi

Nay nghiệt long chuẩn tri nổi sóng

Thử xem đời còn mộng hay mơ

Phần TA mở chữ huyền cơ

Thương dân còn lắm hững hờ đường tu

Trước trạng huống ngụt mù vợi vợi

Trông người hiền trở lại đạo lành

Dù TA một bực Nam Thành

Cũng về khuyến đạo tu hành nhắc dân

Nhìn cuộc thế năm bằng ít ỏi

Thấy trần ai mong mỏi Phật Tiên

Nên TA quyết mở đạo thiền

Cho phần xác trẻ HOA LIÊN dựng đời

Nay nhầm lúc cơ Trời hé lộ

Nên THẦY về dạy dỗ môn đồ

Nhớ TA đừng có ngẩn ngơ

Rán tu sẽ đến bến bờ thần thông

THẦY hoằng khai Đại-Đồng Chơn-lý

Đạo SƠN-BỬU mở vị KỲ HƯƠNG

TA thừa mạng lịnh Tây phương

Sửa phần xác trẻ Hớn đường cho xong

Đợi cuối Thìn Kim long lộ vĩ

Xác trần duyên khai kỷ nguyên tu

Dạy khuyên dân học chữ nhu

Cùng là chiếm bản một đời an vui

Lời TA chớ khá bãi buôi

Vãng lai Bửu Ngọc cơ Trời khuyên răng

Ít câu Lão nhắn thứ dân

Ta về giáo độ dương trần cuối năm

Hết Thìn sang Tỵ sấm vang  

Phật Tiên hiển lộ xác phàm xuất khai

Minh quân lương tể trổ hài

Nói cho bổn đạo chiều mai tỏ tường.

NAM MÔ BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI PHẬT.”

 

BỬU song thanh tịnh kiến Tiên bang

SƠN xuất Hùynh danh hiển lộ phang

KỲ thuyết qui ngươn cùng hiệp nhứt

HƯƠNG trung quốc thể dựng Trường An.”

 

BẠCH ngọc qui khối hiệp một bầu

minh giáo chúng nhữ Nam lầu

TIÊN khai đạo cả vầy Long Hội

SANH thế phương Nam đắc lộ cầu.”

 

NAM bang nhất sĩ hiệp anh hùng

QUỐC độ Huỳnh tông đắc cửu trùng

CÔNG lý Tiêu Hà qui nhất thống

KHANH thông đạo cả hợp trùng hưng.”

 

 

TIÊU HÀ DẪN LUẬT

“Máy Tạo hóa chuyển xoay đúng lúc

Mùa Vu lan chấm dứt cõi trần

Năm năm sáu tháng cơ hàn

Ấy là Thiên định sẩy sàng vớt dân

Khai diễn hội Long Vân tại thế

Của Minh Hòang nghi lễ triều gia

Triều đình Nam Quốc khải ca

Kể từ Tân Dậu Giáp qua Tý tròn [Tân Dậu – Giáp Tý]

Đây đến đó vạn lần tai ách

Khắp nhơn loài Ta vạch con đường

Để cho kẻ trí Nam Phương

Biết tìm lý chánh phò Vương Minh Hoàng

Từ tách dậm băng ngàn ẩn sĩ

Cảnh Cổ Am thiên lý số nan

Một bài sấm ký sửa sang

Dễ cho thế sự liệu toan thế nào

Xuất thi tập bắt cầu thệ nguyện

Cho anh hùng ai biện luận xem

Tầm sao cho đúng Vương nền

Lê, Trần, Huỳnh, Lý tuổi tên thử tìm

Nay một cuộc gió nghiêng Đại Đạo

Rắn núp hang chồn cáo nguẩy đuôi

Ai người trí huệ thì coi

Xem tường để thấu cuộc đời kỳ tam

Thu phân diễn Cỗ Am héo hắt

Xuân đầu niên gió thét gào mây

Ngẩng đầu xà táp ngựa quay

Giáo tôn tranh chấp Kim giai rung Trời

Rung từ Bắc sang Trời Nam địa

Rung Tây âu há bịa làm chi

Năm châu khởi cuộc sầu bi

Chân Dê móng nhọn khối nguy anh hùng

Nói cho biết chập chùng sấm dậy

Sông Bảo giang bãi bãi y nguyên

Qui khôi chiến địa xích xiềng

Từ cù lao kết của Miên, Cái Vừng

Cảnh Tiền giang lẫy lừng oai dũng

Xứ Trung-ương biến chứng Tây-đô

Sài-côn là chốn mã mồ

Chôn phường tặc tử rợ Hồ chỉnh ghê

Ôi một móng chân Dê tiêu tán

Luận anh hùng mua bán danh thơm

Nay thì thiết lộ đã xong

Thời kỳ phụng xuống bể Đông tới rồi

Khỉ nhăn mặt đứng ngồi khó bước

Khỉ khỉ đàn xuất lược binh muôn

Trí tâm xem thấy mới tường

Sửa mình để đón Minh Vương xây đời

Nhắc thuở trước một lời Nguyễn tộc

Trịnh phân chia lừa lọc Nam Bang

Hỏi TA, TA chỉ một đàng

Hoành-Sơn Nhất Đái dậm ngàn dung thân

Lời sấm đã tương phân chánh diện

Trí cơ mầu cho hiểu khiết tường

Anh hùng trong cảnh nhiễu nhương

Nhớ lời TA chỉ ẩn dương cuối Thìn

Đa khuyển phệ gập ghình Chó sủa

Giống Tộc Hoàng lưới bủa muôn nơi

Chữ Nhân là chữ cao vơi

Gieo nhân tất cả nơi nơi phục tùng

Chẳng chinh chiến ngựa dung ruỗi cỡi

Không giáo gươm mà đuổi được yên

Thái bình xưng hiệu Nguyên niên

Dựng xây Nam Quốc muôn niên an hòa

Đây là chút lòng TA tỏ lộ

Nhắc ai người biết rõ thời truy

Tầm ra đường hướng mà qui

Nhánh lành phò tá kịp kỳ LONG-HOA

Đến thời đại của TA trổ mặt

Lịnh Quân Vương viết bảng Tiêu Hà

Xử phân khắp cõi Ta bà

Không riêng Thần Thánh hay ma với phàm

Hễ có tội liệu toan lập đức

Bố thí công chấm dứt tà tâm

Đây là màn xử huyền thâm

Thưởng ban minh chánh ngay đàng chẳng tư

Không riêng vị chân tu quốc thích

Luận tội công để tính so xem

Một câu phân xử chẳng lem

Bởi thời Minh Chúa mở then Từ Hòa

Lòng thương mến thiết tha nhắn nhủ

Gọi thần dân mong đủ tánh nhân

Để sau hiệp lại một đàng

Đổi phân Thập Bát Chư bang tranh hùng

Luận kim cổ các hàng Thượng Đẳng

Điển tam thinh ắt hẳn tỏ phân

Từ Tiên chánh đến Thánh Thần

Cùng trong thưởng phạt một nền qui nguyên

Đến dương thế người hiền kẻ bạo

Trong sổ xanh Tôn giáo nan truy

Luận bàn công khó tu trì

Hay cầu nguyện ánh A-DI giúp đời

Xử kẻ bạo kéo lôi dương thế

Vào vòng tranh đủ kẻ tà tinh

Hiền nhơn chơn tánh quang minh

Lựa trong nam nữ nhu mi hiền nhơn

Tiêu Hà luật đâu phân hèn khó

Hay sang giàu của bỏ bằng non

Không phân tục thế phàm nhơn

Cùng là Tiên Thánh Chư sơn với Thần

Hễ có công thưởng ban chẳng lệch

Tạo điều hung đến chết cũng không

Qua truông luật xử thật lòng

Khó ai thoát lưới Thiên công bao giờ

TA phân tách lời thơ chỉ bảo

Phải tầm đường thiện giáo mà đi

Làm nên một đấng tu mi

Hiền nhân đến cuộc ai bì so hơn

Đã cận Hội Đầu Sơn có vĩ

Chốn Bạch Vân tái kỷ LONG-HOA

Thừa vưng DI-LẠC chương tòa

Phân rành mọi nẻo thuận hòa dưới trên

Từ Tôn giáo xây nền trược thế

Đến ngoài đời ai kẻ lo toan

Không riêng tại chốn Nam Bang

Mà luôn khắp cả thế gian một bầu

Lập Thượng cổ Công Hầu Khanh Tướng

Qui khôi đời là hướng người xưa

Kêu dân mau ráng lọc lừa

Để sau khỏi cảnh giầy bừa thây thi

Cả thế giới cũng kỳ một lược

Chẳng riêng gì từng nước từng nơi

Xử phân là lịnh của Trời

Khắp trong Vũ trụ đôi nơi một lần

Xử cuộc cuối thế nhân gắn chí

Không còn đâu hú hí vui tươi

Tiêu Hà Dân Luật đạo đời

Thiên công định phận đã rồi chẳng sai

Nếu kỳ nầy không rày sửa đổi

Gặp Tiêu Hà khó nỗi an tâm

Một lần muôn cả ngàn năm

Cũng không còn cảnh xử phân thế nầy

Lập công đức tài bồi lo liệu

Cuối kỳ tam gắng hiểu lời TA

Thừa vưng sắc lịnh LONG HOA

Phật Vương DI-LẠC chương tòa bố ban

Phân cho rõ nẻo đường tà chánh

Từ lâu nay lập hạnh sửa trau

Nên sanh một đấng anh hào

Hay hiền nhơn cũng được vào hội thi

Lo cho kịp đến kỳ Gà gáy

Kiến Phật Vương vạn đại yên vui

Ba năm nhường lại ngôi Trời

Cho Ngài Minh Đế trị đời bình yên

Đây đến đó giáng miền dương thế

DI-LẠC VƯƠNG xuống bể trần ai

Giáo khuyên kêu gọi anh tài

Luận xem thiên hạ qui lai Nam triều

Hãy sửa soạn ít nhiều tư tưởng

Cho sạch trong để hướng Long xa

Bền lòng học được Ma-Ha

Thân phàm trong sạch đón mà Phật Vương

Đức DI-LẠC tạm đường giáo độ

Cội LONG HOA ban bố đức ân

Muôn năm một cảnh Đài lân

Nam Bang Phật lộ huyền thâm gội nhuần

Không lo liệu tầm đàng diệu lý

Học chánh chơn, ắt bị máu tuông

Tiêu Hà nền tảng kỷ cương

Hiền hung phán xét chung đường tội công

Đức DI-LẠC HOA LONG giá ngự

Minh cảnh đài hiệp đủ các ngôi

Tam thiên thế giới lịnh Trời

Công bằng thưởng phạt cuối đời Hạ nguơn

Bởi thương mến trần dương tai ách

Nạn binh đao TA mách đôi câu

Sửa tâm giữ đạo sồng nâu

Chỉ đường tội phước rán âu sửa lòng

Tội thứ nhứt bất trung cùng Chúa

Phản bội THẦY gom của bá gia

Một loài phản chúa bội cha

Tam bang trào điển xét ra ngục hình

Ấy bất trung bất hiếu nghĩa tình

Đầu rơi khó nổi siêu sinh kỳ nầy

Tội thứ hai ỷ tài lộc vị

Có của tiền ích kỷ hại nhân

Giàu sang chẳng biết mến dân

Đem đồ đút lót hại dần hiền nhu

Kẻ làm quan chẳng từ ác bạo

Ham lộc tài quên đạo chi dân

Không làm sáng tỏ tội ân

Hùa theo nịnh bợ lệch cân luật Trời

Gẫm tội ấy khó thời tha thứ

Vào cối xay gồm đủ hạng người

Máu me kinh khiếp thương ôi

Nghĩ thương suốt kiếp khó hồi thế gian

Tội thứ ba là hàng hung bạo

Phận gia đình hạnh giáo bất nghiêm

Làm cha chẳng dạy con hiền

Buông lung tánh hạnh tư riêng phan rành

Trong huynh đệ cứ tranh quyền lợi

Không thuận hòa nhân ngởi lo toan

Vì ham chung đỉnh bạc vàng

Không tình ruột thịt quên đàng nghĩa ân

Nghĩ một lũ làm con bất hiếu

Ghê một loài anh phụ bất minh

Làm em chẳng nghĩ bố kình

Hại người hiền đức ngục hình khó tha

Trước chặt hết tay chơn hành tội

Khoét đôi ngươi kéo lưỡi dài ra

Cột đồng lửa cháy sáng lòa

Trói vào hồn phách tiêu ra tro tàn

Khó trở lại vào màn Ngươn thượng

Tiêu xác rồi hồn phưởng khó yên

Bụi tro hết lẽ chẳng kiên

Cha anh thủ túc triền miên đọa đày

Tội thứ tư đắm say tửu sắc

Đạo vợ chồng chẳng chặt đồng tâm

Tạo điều hoa nguyệt mê lầm

Gian dâm tình ngoại lừa thầm nghĩa ân

Dụ dỗ gái đưa lần tội ác

Gạt người hiền tạo tác nghiệp duyên

Có chồng mà chẳng chính chuyên

Luân thường bại họai tình riêng mê đời

Những tội ấy phân đôi xác thể

Dùng đôi tre cong bẻ gần nhau

Hai chân buộc lấy ngọn vào

Buông ra thể xác máu đào phân hai

Đem thây xuống trâu giầy ngựa xé

Bỏ vạc dầu hồn lẹ tiêu tro

Muôn năm khó trở đến bờ

Lỗi gây tình nghiệp ránh lo sửa mình

Tội thứ năm ngục hình lửa đỏ

Thiêu bạo hung đón giớ trỡ cơ

Giựt đồ cướp của gạt lừa

Tạo gieo khổ ải sớm trưa cho trần

Giàu trên khổ không cần nghĩ ngợi

Lừa dối đời đem lợi cho mình

Khổ ai thì cứ mặc tình

Miễn sao mình được cho mình giàu sang

Đốt lửa đỏ muôn ngàn nóng siết

Bỏ vào lò cho biết thế nào

Tiêu ra tro bụi mau mau

Khó mong tái kiếp mà vào LONG-HOA

Tội thứ sáu ba hoa láo khoét

Bùng lưỡi môi thọc mét đôi bên

Tạo điều hềm khích tuổi tên

Dùng lời lấy đạo kiếm tiền nuôi thân

Làm cung cách gạt dân lừa dối

Miệng lưỡi môi đưa đẩy ngọt ngào

Làm điều mị dối càng cao

Tội kia moi lấy gan bào phế tim

Mổ banh bụng ruột gan móc hết

Cho thú cầm rắn rết rỉa ăn

Còn chi là một thấm thân

Vạc dầu hồn xác tro than tiêu hình

Tội thứ bảy lừa tình gái trẻ

Dùng ngọt bùi gạt kẻ hiền nhơn

Giảng kinh kệ phú làm bằng

Gieo bao nghiệp chướng vinh thân sang giàu

Thêm những kẻ sắc màu dối thế

Lấy giáo điều lặng lẽ mưu toan

Gây bao óan chạ giáo tôn

Làm cho điên đảo Đạo chơn lý mầu

Gẫm tội ấy đồng thau nấu chảy

Đo miệng mồm bắt phải nuốt vô

Phân thây bốn ngựa trói gô

Tay chân lôi kéo tam đồ hồn tiêu

Tội thứ tám thốt điều bạo ngược

Đạo vợ chồng lấn lướt hung hăng

Bất trung, bất hiếu, bất nhân

Cùng phường bất nghĩa hiếp đàng thế cô

Ỷ khỏe mạnh hàm hồ lấn lướt

Dùng bạo quyền dấn bước xâm lăng

Một phường con giặc tôi loàn

Bỏ hầm rắn độc thú cầm xé thây

Còn hồn phách đọa đày đói lạnh

Ngục phong đô tiêu tánh tro than

Khó mong trở lại thế gian

Muôn năm phải chịu hồn oan xác hình

Tội thứ chín ỷ mình lanh lợi

Mắng chưởi người đào bới ông cha

Lường cân tráo đấu non già

Cùng loài quan tước cung tra vòi tiền

Lũ đàn điếm nghiện ghiền hút sách

Đàn gái tơ tạo cách phá thai

Mụ đồ chông nhọn ngòi dài

Quăng vào núi lửa tiêu ngay xác hồn

Tội thứ mười giáo tôn gây rối

Dùng kệ kinh tạo mối hiềm nghi

Gạt đời cho lỗi đạo nghì

Tạo trường sát kiếp loạn ly dân tình

Xét tội ấy ngục hình đày đọa

Từ linh hồn chí cả xác thân

Đem ra tam pháp xử phân

Cưa hai đầu cổ đến chân đoạn lìa

Đem vào cối xoay nghiền thi thể

Dắt linh hồn trói ké máu rơi

Hành hình đói lạnh ngàn đời

Khó mong siêu thóat về nơi dương trần

Tội mười một kêu Thần gọi Thánh

Biếm khinh chê đạo hạnh nhà thiền

Khi người nhạo bán Phật Tiên

Tạo mầm chia rẽ người hiền học tu

Lời khích của kẻ tu giả dối

Tạo tranh phân lọan rối nhân tâm

Xưng hô Thần Thánh lừa dân

Ngữ ngôn bừa bãi không phân chánh tà

Thân tội lỗi đốt nhà cướp của

Giết hại người bán Chúa bội

Thầy Bẻ răng cắt lưỡi lóc thây

Trói vào cột lửa cối xoay thân mình

Máu tuông đổ hồn linh đày đọa

Nhốt thiết lung suốt cả muôn đời

Xác hồn tro bụi thương ôi

Khó mong trở lại kiếp người trần gian

Giải mười một con đường tội phước

Cho nhân lòai biết được sửa trau

Một khi khai mở Nam Trào

Bồi công lập đức mau mau tu trì

Trường Đại-Đạo Từ-Bi réo gọi

Hiệp lo toan trở lại nẻo nhân

Để cùng xứng đáng tôi dân

LONG-HOA kiến diện Minh Quân sau nầy

Cảnh tội phước TA bày tỏ rõ

Rán mà lo trao sửa thân tâm

Thoát qua biển tội luân trầm

Nếu không e chắc ngàn năm ngục hình

Tiêu Hà luật công bình thưởng phạt

Dẫn giải ra sơ lược mà thôi

Xử phân khi đổi cuộc đời

Huờn lai Thượng cổ ngôi Trời bình yên

Cảnh Tây trúc mùi thiền nồng nực

Ngát hương thơm chẳng dứt chờ mong

Tiêu thiêu nhạc trổi trên không

Diêu-Trì Cung-Mẫu Thiên-Công ứng đời

Nhớ tầm lời lẽ Phật Trời

Nghe TA thoát cảnh máu rơi thảm sầu

Chừng nào trở mặt Nam Lầu

Thì là bá tánh ngõ hầu biết TA .  

NAM MÔ DI LẠC VƯƠNG TÔN PHẬT CHỨNG MINH.”

 

 

LONG ẩn Hùynh danh đẩu nhứt kỳ

HOA khai tộc kiến xuất cung vi

GIÁO kim lộ đẳng Đoài Diêu Mẫu

CHỦ cổ vương thần các lãng nghi

DI thượng Thiên Tôn đẩu tử vi

LẠC tâm Thượng cổ khước triều nghi

THIÊN cương duy Phật liêu tung hợp

TÔN kỷ ngã vương sắc tiếu tri.”

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Ba 2018(Xem: 12590)
Thiên thơ của Thiên Ánh Đạo Vàng với những tiên tri liên quan đến Thiên Đạo Huyền Không.
11 Tháng Ba 2018(Xem: 28235)
Mật điển của Phật Thầy Bửu Sơn, Pháp Chủ Thiên Khai Huỳnh Đạo chấp bút.
15 Tháng Sáu 2018(Xem: 3630)
Sấm Giảng Của Phật Trùm.
01 Tháng Bảy 2018(Xem: 5241)
Mật điển của Phật Thầy Bửu Sơn, Pháp Chủ Thiên Khai Huỳnh Đạo chấp bút.
05 Tháng Bảy 2018(Xem: 3328)
Đàn Cơ Thiên Khai Huỳnh Đạo. Đức Phạm Công Tắc, Hộ Pháp Cao Đài Đại Đạo Giáng Điển.
05 Tháng Bảy 2018(Xem: 4890)
Điển thi của Thiên Khai Huỳnh Đạo. Đức Ngôi Hai giáng đàn.
30 Tháng Bảy 2018(Xem: 6102)
Đàn cơ tại Bát Quái Đồ Thiên (Hà Tiên) năm 1935. Thi thơ cơ mật của Cao Đài chỉ lưu hành nội bộ, đến khi cả thế giới xảy ra cảnh: “Ngòi lửa dậy bốn bề nao nức, Năm Châu tràn tuyệt dứt nhơn sanh” và “Trung Đông chiến họa lưỡng dân điêu tàn.” thì nội dung mật đàn này mới được phép phổ biến. Sau năm 2001 chính là thời điểm.
31 Tháng Bảy 2018(Xem: 4719)
ĐÀN CƠ NGŨ PHỤNG KỲ SƠN.
01 Tháng Tám 2018(Xem: 4606)
Đàn cơ của Thiên Khai Huỳnh Đạo. Nội dung chứa đựng nhiều mật khải quan trọng.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 4171)
Những lần vấn đáp với Cô Lê Hoàng Kim, được biết đến là Kim Thân Cha, qua một thời gian dài được sưu tập và ấn bản có tên Thượng Đế Giảng Chơn Lý.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 2773)
"Thất Nhựt Du Tiên" do Đức Ngô Chưởng giáo Ngô Văn Dư giáng cơ tại HỘI THÁNH THIÊN KHAI HUỲNH ĐẠO .. sau khi liễu đạo,
04 Tháng Mười 2018(Xem: 2960)
Huyền Khung Thượng Đế tóm lượt những chuyển biến của Đạo Cao Đài và ...
04 Tháng Mười 2018(Xem: 3287)
Kìa hướng Bắc chòm sao đẩu tinh đà ứng lộ, Xẹt vào Nam khắp chỗ ánh hào quang, Chiếu tường-vân ngũ-sắc khắp Nam-bang, (Tiên tri của Phật Thầy Tây An; đàn cơ 6/3/1971, Kinh Bình Minh Đại Đạo Quyển 3)
27 Tháng Mười 2018(Xem: 2997)
... Nhưng trên phương diện dân tộc và sự phấn phát đã đem lại cho nền Phật-giáo Việt Nam thì Bửu- Sơn Kỳ- Hương không khác Trúc Lâm Yên Tử.
11 Tháng Giêng 2019(Xem: 3146)
Đại học là một trong 4 sách cơ bản trong bộ Tứ thư của Nho gia...
12 Tháng Tám 2019(Xem: 1277)
Thượng Đế nói về 12 chi phái Cao Đài.
26 Tháng Ba 2020(Xem: 1421)
Tiên tri của Cao Đài, của Bần Sĩ Vô Danh, Của Hộ Pháp Phạm Công Tắc...
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1162)
Tiên Tri của Cậu Bần Sĩ Vô Danh.