NHỮNG GAM MÀU THEO THỜI GIAN TRÊN BỨC HỌA CHÂN DUNG ÔNG TRƯỞNG LÃO

06 Tháng Ba 201812:00 SA(Xem: 15122)

HIỆN THÂN (2001)

 

Em về từ cõi vô thinh

Tìm ta trao mấy tờ kinh kiếp nào

Lãng quên giữa chốn chiêm bao

Cay con mắt đục lao xao bóng mình

Cảm ơn em đấng [giác] hữu tình.


TRÊN ĐỈNH THIÊNG YÊN TỬ (23.1.2004)

 

Trên đỉnh thiêng Yên Tử

Chỉ có Trời, Hắn và … mây bồng bốn phía

Trong cái tỉnh lặng đến ngất ngây

Hắn hiện thân

Lưng áp vách Chùa Đồng

Tay nện những quả chuông treo già năm tháng

Âm thanh vang vang dậy

Rung cả đất

Động cả Thiên Hà.

Rồi núi sông Đại Việt bật cười hoan hỉ

Rồi vạn vạn hồn linh từ nghìn năm trước lũ lượt kéo nhau về

Để nhìn mặt đứa con Thiện Thệ

Cuối cùng

Hắn đã đến

Nhận lại ấn và gươm

Như những lần trước Hắn đã đến đây

Ôi đứa con của giống dòng Đại Việt.

Hình như

Có những giọt nước mắt reo vui của tiền nhân rớt trên từng phiến đá

Trên đỉnh thiêng Yên Tử

Chỉ có Trời, Hắn ... và mây bồng bốn phía

Âm thanh của những giọt nước mắt vỡ òa

Bập bùng như trống trận.

 

Non sông tay lái với tay chèo

SƠN HÀ nâng chống đã mấy keo

Nay trở về đây thăm đất cũ

Lấy ấn thu gươm tiếp tay chèo

 

Lời của Hắn, đứa con Thiện Thệ

Và, gió nổi ào ào mang thông điệp.



BÁT NHÃ TÂM CA
(2006)
Bất chợt lưu xuất trong lúc trao đổi giáo lý với em họ của nghệ sĩ Bạch Tuyết ngay chánh điện của chùa Đạo Quang, Texsas, Tỳ Kheo Tịnh Đức trụ trì.
 
Bấm Vào Thanh Để Nghe   


NGÀN NĂM THĂNG LONG (2010)

Một ngàn năm chẵn, một ngàn năm 

Thế sự đầy vơi những thăng trầm 
Đã biết ngàn năm sau vẫn vậy 
Sao lòng vẫn muối xát kim châm! 
Phải chăng hồn nước ăn tận mạch? 
Hay là nghiệp quả khiến mê tâm? 
Dầu chi cũng đã là dân Việt 
Ai nỡ ngồi xem nội, ngoại xâm.



THIÊN ĐỊA BỈ: THIÊN HẠ TIÊM LOẠN CHI TƯỢNG (2011)


Thiên hạ bây chừ tỉnh hay say? 
Mà tranh mua bán thế gian này 
Mua quyền, mua chức, mua danh phận 
Mua phật, mua ma, mua đúng sai 
Bán dân, bán nước, bán đời đạo 
Bán liêm, bán chính, bán thẳng ngay 
Trò đời gom hết vào một chữ 
Một chữ mà thôi, một chữ . . .
 
 

THIÊN SƠN ĐỘN: BÁO ẨN NAM SƠN CHI TƯỢNG (2011)

 
Còn Người, đang tỉnh hay đang say? 
Mà sao đứng ngó thế gian này? 
Kinh luân đầy túi sao không bán? 
Đức lớn dư thừa đem giấu ai? 
Hay thương bá tánh nên giồi Đạo? 
Tưởng nòi giống Việt phải trường chay? 
Trò đời dẫu huyễn hay là hoá 
Cũng chỉ nằm trong một chữ . . .

        
LẠY ĐẤNG NGƯỜI NƠI TÔI (2011)

Lạy Đấng Người nơi tôi 

Tôn nghiêm và hiền thiện 
Có khả năng chuyển hóa  
Đem tù hãm tối tăm 
Đốt tan trong ánh sáng 
Những nghiêng lệch tạm thời 
Bỗng chốc về đúng chỗ 
Trời, người, đất dung thông 
Thế giới hoát đại đồng 
Thiêng liêng và huyền nhiệm 
Lạy Đấng Người nơi tôi 
Nguyên thể và vô nhiễm.

 
  

ĐẢNH LỄ DIỆU PHÁP LIÊN HOA  (2012)
 

Đê đầu đảnh lễ Diệu Pháp Liên Hoa 
Ẩn mật chơn kinh vô lượng tháp tòa 
Chư Phật đồng sanh, khứ lai đồng thuyết 
Chúng sanh thọ nhập ứng hóa liên hoa 
Vô lượng nghĩa xứ, vô lượng nghĩa định 
Nhất thiết chủng trí, văn tự lìa xa 
Đại từ, đại bi, đại hạnh, đại nguyện 
Vô úy, vô nhiễm, ba cõi vào ra 
Đê đầu đảnh lễ Diệu Pháp Liên Hoa 
Đê đầu đãnh lễ Thể Nhập Liên Hoa 
Đê đầu đãnh lễ Ứng Hóa Liên Hoa.
Nam Mô Pháp Hoa Hội Thượng Phật, Bồ Tát. 

Ba thời chư Phật, là thầy dạy 

Tuệ giác vô biên, thuyết vô ngại 
Sáng soi thế giới không ngằn mé 
Pháp Hoa khai thị hiện Như Lai.
Nam Mô Pháp Hoa Khai Thị Mạn Thù Sư Lợi Bồ Tát. 

Mười hiệu đã thành nhưng vẫn chưa 

Đợi cho quyến thuộc từ xa xưa 
Đủ đầy tam bảo vị lai hội 
Pháp Hoa duyên khởi hiệp tam thừa.
Nam Mô Pháp Hoa Duyên Khởi Di Lạc Bồ Tát. 

Mười hạnh đức uy trùm pháp giới 

Ngồi lưng voi trắng hiện trong đời 
Trợ chúng Bồ Tát vào vô tự 
Pháp Hoa hộ niệm khắp nơi nơi.
Nam Mô Pháp Hoa Hộ Niệm Phổ Hiền Bồ Tát. 

Nhất Thiết Sắc Thân hiện sen vàng 

Tuệ trí mười phương rọi minh quang 
Tùy căn hoằng hóa hà sa cõi 
Pháp Hoa ẩn mật diệu âm ban.
Nam Mô Pháp Hoa Ẩn Mật Ứng Hóa Diệu Âm Bồ Tát. 

Phạm âm, diệu âm, hải triều âm 

Trí diệu phương tiện quán thế âm 
Tùy niệm chúng sanh vô lượng cõi 
Pháp Hoa thị hiện đại bi tâm.
Nam Mô Pháp Hoa Đại Bi Ứng Hóa Quán Thế Âm Bồ Tát.

  
    

LIÊN HOA MỘT ĐÓA CHO AI ĐẤY (2013)

Ai bảo Phật Ma vốn hai đường? 
Ma là Phật đáo chốn oan ương
Phật là Ma đến nơi bờ giác 
Phật Ma, Ma Phật chẳng hai đường.

Ai bảo Đạo Đời vốn hai nơi? 

Ba độc tràn lan Đạo hóa Đời 
Đủ ba công đức Đời hoá Đạo 
Đạo Đời, Đời Đạo chẳng hai nơi. 

Ai bảo Giác Mê vốn hai tâm? 

Mê là cầm chắc những sai lầm 
Giác là bỏ xuống như chưa có 
Lìa Mê là Giác chẳng hai tâm. 

Đạo tràng vốn dĩ là thanh tịnh 

Muốn vào đâu dễ được mà mong 
Không trông thì đạo tràng tự đến 
Ngồi nghe kinh nghĩa giữa huyền không.

Kinh vốn là không, không ngữ văn 

Vào kinh ai lấy nghĩa hư năng 
Luyện chữ là kinh cho phàm tục 
Bí mật ai vào mới rõ căn. 

Bồ đề nảy từ đất trần ai 

Trọn lành bổn tánh tự Thiên khai 
Vào kinh lễ bái Nhiên Đăng Phật 
Ra kinh vì thân quyến như lai.

Cước căn điểm địa là như thế 
Nói trăng nói cuội lại thành hai

Liên hoa một đoá cho ai đấy.
 

       

THIỆN TỊNH AM (2016 - trên Thổ Đầu Sơn cao độ 1200m)

Ở cạnh đầu non rất xa làng

Bốn phía đầy khe gió thay đàn

Mây là tận đất len qua nóc

Đêm đêm sương lạnh đẫm áo tràng

Một chiếc giường con mưa ướt nửa

Vài cuốn kinh thư dấu lổ loang

Nhà trống cơm không đầy bụng lép

Nhưng lòng đủ chứa cả nhân gian.

  

   

XUÂN THU (2016 - trên Thổ Đầu Sơn cao độ 1200m)
 

Bấm Vào Thanh Để Nghe Nhạc - Bài Xuân Thu (xin cảm ơn người phổ nhạc chưa từng gặp)

  

Xuân vẫn là Xuân, Thu vẫn Thu

Hai mùa đi, đến vẫn ôn nhu

Nhưng Xuân Thu trước đâu không thấy

Chỉ thấy Hoa thiền nở thiên thu.

  
 

HẸN HÒ (2016 - trên Thổ Đầu Sơn cao độ 1200m)
   

Bấm Vào Thanh Để Nghe Nhạc - Bài Hẹn Hò (xin cảm ơn người phổ nhạc chưa từng gặp)  

Vàng cả đất trời trăng dáng tiên

Hẹn hò từ thuở mới khai thiên

Nhân duyên trăng đến tìm ta mãi

Vì sợ rằng ta chẳng lên thuyền

Trăng ơi ta nhớ Tình Thiên Quốc

Lại biết nhân gian lắm não phiền

Còn một thế gian chưa tỉnh thức

Cho nên giác tử chẳng vẹn nguyền.


  

TÁN THÁN JESUS CHRIST (2016 - trên Thổ Đầu Sơn cao độ 1200m)

Đê đầu đảnh lễ Chúa Ngôi Hai

Thị hiện trần gian cứu nhân loài

Dẫn dắt đàn chiên hành chánh pháp

Công Bình Bác Ái, sửa tâm sai

Chuộc tội dân Chúa, Con Thiên Chúa

Máu hồng nhỏ xuống rưới ân oai

Giáng Sinh Ngài đến nơi trần hạ

Xin dâng lời nguyện đến Thiên Đài

“Vinh danh Thiên Chúa trên Trời

Bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

     

 
LÃNH CHỈ
(2016)

Dầu trời đất nắng mưa mỗi lúc 

Dầu tử sinh là khúc luân thường 

Nhưng lòng vẫn thấy thê lương 

Mấy ai đã biết tỏ tường cơ Thiên?! 

Trời đã quyết, Cha Trời đã quyết 

Mẹ đã đành, Thiên Mẫu đã đành

Phật tuyên thế giới chúng sanh 

Trường thi đến lúc điểm danh hội này 

Cầm ấn lệnh xót xa lệ chảy 

Nhận thiên thơ ngớ ngẩn tâm can

Thân là con của Thiên Hoàng

Mà không giúp được trần hoàn kỳ ba

Tay trái giữ ma ha Thiên Đạo

Tay phải cầm ấn lệnh Hoàng Thiên

Ta từng đã có thệ nguyền

Nếu không vớt hết đài thiên không về

Nhưng bây giờ đời ủ đạo ê

Ai thấu nỗi ê chề nơi dạ!!!

  

  

NHƯ TÊN HỀ LÀM XIẾC (năm học Đệ Tứ)

 

Ta đứng lên

Đong đưa trên đầu giáo nhọn

Cất lên lời hát vô cùng

Giữa chuông mõ nguy nga

Ta đứng lên

Như tên hề làm xiếc

Trút bay trăm sợi tóc mềm

Trút hơi thở lã ngọt miền nhân gian

Với em là nước mắt

Với người là ăn năn

Với ta là ta

Là tất cả

Cũng không là ta

Cũng không là tất cả

Là ao bùn nở hoa

Cánh hồng nhung lá nhám

Là núi cao sỏi đá

Trổ cánh trắng sen đêm

Là tên hề làm xiếc

Đong đưa trên đầu giáo nhọn

Cất lên lời hát vô cùng

Đôi khi

Ta nói với người

Ta nói với em

Phù vân chẳng có chẳng không

Chẳng sinh chẳng diệt trong vòng thái luân

Nhưng điều ta thật nói

Là những lời vô âm

Khúc ca nghìn năm không đổi.

 

Giải Nghĩa Ý Thơ:

 

Ta đứng lên

Đong đưa trên đầu giáo nhọn

Cất lên lời hát vô cùng

 

[“Ta đứng lên” = là ta không ngồi, là vô trụ, là không bám víu, không bám víu ngay cả Phật Pháp. “đầu giáo nhọn” = ở cấp độ đơn giản là giáo nhọn của miệng lưỡi thị phi. Ở cấp độ cao hơn là giáo nhọn của ác trược thế gian. 

 

“đong đưa trên đầu giáo nhọn” = muốn nói rằng Ta không thể bước tới cũng không thể bước lui, vì bước tới là bộc lưu Ta sẽ bị nhận chìm, bước lui cũng là bộc lưu Ta sẽ bị nhận chìm.  Ta cũng không thể đứng yên, vì đứng yên sẽ bị đâm thủng. Ta phải đong đưa trên đầu giáo nhọn của miệng lưỡi thế gian để có thể cất tiếng hát giữa chợ đời điêu ngoa tranh chiến. Ta phải đong đưa để không bị rớt xuống dòng xoáy ô trược và biến mất trong dòng xoáy đó.  Đứng đong đưa trên đầu giáo nhọn có nghĩa là Ta phải tỉnh thức và luôn luôn tỉnh thức. Nếu hình ảnh của Thánh Giả Milarepa cất tiếng hát giữa nơi rừng thẩm u tịch thể hiện thánh hạnh của một du già xuất thế thì ngược lại Ta đứng đong đưa trên đầu giáo nhọn cất tiếng hát giữa trùng trùng ác trược là thể hiện thánh hạnh của một hành giả nhập thế.

 

“Vô cùng” là vô chung. Vô chung thì cũng là vô thỉ, là Như Lai Tạng Tính, là chân như.  “Cất lên lời hát vô cùng” là hát lời của Đệ Nhất Nghĩa Đế “bất sanh bất diệt, bất thường bất đoạn, bất nhất bất dị, bất lai bất xuất” là khúc ca của bản thể tuyệt đối.

 

“Ta đứng lên đong đưa trên đầu giáo nhọn cất lên lời hát vô cùng” = là biểu thị của một Thánh Giả hành trì và hoằng hóa giữa dòng ác trược thế gian để phổ độ thế gian ác trược mà không bị đọa lạc trong ác trược thế gian.] 

 

Giữa chuông mõ nguy nga

Ta đứng lên

Như tên hề làm xiếc

 

[“nguy nga” chứ không phải “ngân nga.”  Nguy nga là từ diễn tả cấu trúc còn ngân nga là từ diễn tả âm thanh.  “giữa chuông mõ nguy nga Ta đứng lên” là Ta đứng lên giữa cấu trúc nguy nga của âm thanh chuông mõ, là cái Ta thấy mà thế gian không thể thấy. Thế gian an trú trong âm thanh chuông mõ, nhờ chuông mõ dìu đãi để vững lòng tin, còn Ta thì đạp lên âm thanh chuông mõ mà hiện thân.  Vì không thấy nên họ nói Ta là tên hề đang làm xiếc.]   

 

Trút bay trăm sợi tóc mềm

Trút hơi thở lã ngọt miền nhân gian

Với em là nước mắt

Với người là ăn năn

[“trút bay trăm sợi… là ăn năn” = Ta từ bỏ những trói buộc thế gian.  Em nhìn nhận quyết định của Ta như một điều gì rất tội nghiệp. Thế gian nhìn nhận quyết định của Ta như một hành vi chuộc tội cho những lỗi lầm.]


Với ta là ta

Là tất cả

Cũng không là ta

Cũng không là tất cả

 

[Nhưng với Ta như thế là như thế.]

 

Là ao bùn nở hoa

Cánh hồng nhung lá nhám

Là núi cao sỏi đá

Trổ cánh trắng sen đêm

 

[Ta là hiện thân của tất cả sự ô trược thế gian, nhưng cũng chính từ nơi ô trược này sẽ trỗ ra đóa hồng nhung, là nơi mà vốn dĩ không một loài hoa hồng nào có thể mọc. Vì thế hương thơm của đóa hồng nhung trỗ nơi Ta sẽ tỏa ngát KỲ HƯƠNG.

 

Ta là hiện thân của tất cả sự kiên định thù thắng như núi cao sỏi đá.  Chính từ nơi núi cao sỏi đá này sẽ trỗ ra đóa sen đêm, nơi mà loài hoa sen bình thường không tồn tại.  Vì thế mà núi cao sỏi đá nơi Ta đáng gọi là BỬU SƠN và đóa sen mà người khó thấy chính là một đóa SƠN LIÊN trong đêm tối của thế gian.]

 

Là tên hề làm xiếc

Đong đưa trên đầu giáo nhọn

Cất lên lời hát vô cùng

 

[Là biểu thị trong huyễn cảnh, ta hiện huyễn thân, hành như huyễn tam ma đề, dụng huyễn pháp, nương huyễn phương tiện, cứu độ huyễn chúng sanh.”  Mọi hiện tượng thế gian đều không có thực tánh thực tướng.  Kinh Lăng Già nói “Tất cả pháp huyễn hóa, lìa tâm thức phân biệt, thế gian như chiêm bao, mà khởi lòng đại bi”.]            

 

Đôi khi

Ta nói với người

Ta nói với em

Phù vân chẳng có chẳng không

Chẳng sinh chẳng diệt trong vòng thái luân

Nhưng điều ta thật nói

Là những lời vô âm

Khúc ca nghìn năm không đổi

 

[Có nghĩa là điều ta thực sự muốn nói vượt ngoài ngôn ngữ, lìa bốn tướng nhân ngã chúng sanh thọ giả, chỉ hiểu được khi thâm nhập bất khả tư nghị cảnh giới. “khúc ca nghìn năm không đổi” là như lai tạng tính vô thỉ vô chung, bất lai bất xuất, bất nhất bất dị.]

 


TÊN HÀNH GIẢ CÔN ĐỒ (năm học Đệ Tứ)

 

Thấy không em

Ta tên hành giả côn đồ

Bỏ bước chân đôi lang thang giữa hai dòng sinh mệnh

Hoang hủy cuộc đời theo mỗi nhịp rung

Khoác áo Bhikkhu

Rao giảng nhiệm mầu quá khứ

Những nhiệm mầu niêm kín cửa như nhiên.

Thấy không em

Ta tên hành giả côn đồ

Lồng lộng điệu cười thư động

Chông chênh lối múa ngàn ngày

Tội nghiệp, trái tim ngục tù vô gián!

Tội nghiệp, bàn tay lần dấu uyên nguyên!

Thấy không em

Tên hành giả côn đồ

Ngênh ngang giữa chợ người

Sân khấu đời chưa mãn tạnh.

Tội nghiệp, khát môi như nhị!

Tội nghiệp, vọng niệm vô từ!

Bà sa nhục hình pháp giới vô ưu.

Thấy không em

Tên hành giả côn đồ

Và,

Cuối cùng

Ta

Nỗi lặng lẽ

Lặng lẽ

Thật lặng lẽ

Con sông dài trường ca trùng điệp hư vô.

 

Giải Nghĩa Ý Thơ:

 

Thấy không em

Ta tên hành giả côn đồ

Bỏ bước chân đôi lang thang giữa hai dòng sinh mệnh

Hoang hủy cuộc đời theo mỗi nhịp rung

 

[“Côn đồ” = tự nhận là côn đồ vì không chấp nhận bị áp chế và bị giới hạn, dù là những áp chế và giới hạn nhân danh đạo sư giác ngộ.  “Lang thang” = là không theo lối mòn, không lôi cuốn bởi. “Hai dòng sinh mệnh” = đời và đạo, Đông và Tây, cuộc sống nhân phàm và cuộc sống giác ngộ.  “Hoang” = là dẫm chân lên vùng đất chưa ai biết, là tạo lối đi chưa có người qua.  “Hủy” = là làm cho sụp đỗ những cấu trúc hiện tại, là phá vở những chấp thủ  để tiến tới giác ngộ. “Cuộc đời” = là thế cuộc nhân sinh nói chung.  “Nhịp rung” = không phải mỗi bước chân mà là mỗi nhịp rung. Rung động là sức mạnh cung đường vô hình đang chuyển dịch phát ra từ sự hòa tấu của các tần số năng lượng.  Khi các nhịp rung đủ mạnh thì chúng sẽ phá vở mọi định hình để tái lập cấu trúc mới, là năng lượng hủy hoại và sáng tạo.]

 

Khoác áo Bhikhu

Rao giảng nhiệm mầu quá khứ

Những nhiệm mầu niêm kín cửa như nhiên.

 

[Không phải Ta khoác áo bhikhu mà là họ. Họ khoác áo thầy tu. Họ đi trên con đường mòn dài bằng thiên niên kỷ và tiếp tục rao giảng những giáo lý họ cho là nhiệm mầu nhưng chúng đã thuộc về quá khứ. Những điều mà họ tôn thờ sẽ phong ấn họ bên trong phòng tối của sự tuân phục. Cánh cửa như nhiên (chân như) sẽ mãi mãi niêm kín.  Không có sự sụp đổ do nhịp rung hoang hủy gây ra thì cánh cửa như nhiên tuyệt đối không bao giờ hé mở. Giác ngộ là sự sụp đỗ hoàn toàn của "cái tôi ngu xuẩn" để tự chủ và tự do đích thực xuất hiện. Ở một duy độ khác, giác ngộ là sự sụp đổ hoàn toàn “của những nhận thức thô thiển và lệch lạc” để cho những nhận thức mới và sự thật hiển hiện.]

 

Thấy không em

Ta tên hành giả côn đồ

Lồng lộng điệu cười thư động

Chông chênh lối múa ngàn ngày

 

[Trong con mắt thế gian thì Ta là thế đấy.  “Thư” = phóng túng, buông thả. “Động” = xúc phạm. “Chông chênh lối múa ngàn ngày” = Như con rối cả đời không tựu được gì ngoài việc múa rối cho người xem.]

 

Tội nghiệp, trái tim ngục tù vô gián!

Tội nghiệp, bàn tay lần dấu uyên nguyên!

 

[Trong mắt Ta thì thế gian là như vậy.  Không phải trái tim Ta mà là trái tim của họ. Không phải là bàn tay Ta mà là bàn tay của họ.  Tội nghiệp cho họ!  “Trái tim ngục tù vô gián” = là trái tim tối tăm, tù hãm.  Là trái tim đã trở thành địa ngục vô gián.  “Bàn tay lần dấu uyên nguyên” = là bàn tay lần chuỗi, lần theo con đường mà đấng giác ngộ đã đi qua.  Họ chỉ có thể lần theo con đường giác ngộ trên từng hạt chuỗi mà thôi vì con đường giác ngộ thực sự đã biến mất theo dòng chảy của thời gian.]

 

Thấy không em

Tên hành giả côn đồ

Ngênh ngang giữa chợ người

Sân khấu đời chưa mãn tạnh.

 

[Trong mắt thế gian thì Ta là thế đấy.]

 

Tội nghiệp, khát môi như nhị!

Tội nghiệp, vọng niệm vô từ!

Bà sa nhục hình pháp giới vô ưu.

 

[Trong mắt Ta thì thế gian là như vậy.  Họ thật tội nghiệp! Họ đang rao giảng về suối nguồn uyên nguyên nhưng môi họ đang khát. Họ thuyết  những điều bất khả tư nghì nhưng bản thân họ biết rõ mình đang vọng niệm. Mỗi ngày họ trốn chạy nhục hình giữa thế giới Sa Bà (Ta Bà) và khẩn cầu một lối thoát, nhưng pháp giới vô ưu vốn dĩ vô tư.  “Như Nhị” = là chơn như bất nhị.  “Vô từ” = là không lời để diễn tả, là bất khả tư nghị.]

 

Thấy không em

Tên hành giả côn đồ

Và,

Cuối cùng

Ta

Nỗi lặng lẽ

Lặng lẽ

Thật lặng lẽ

Con sông dài trường ca trùng điệp hư vô.

 

[Cuối cùng, thế gian có thực sự thấy tên hành giả côn đồ trong mắt thế gian?  Họ có thấy ra ai là tên hành giả côn đồ?  “Nỗi lặng lẽ” = ý niệm về sự lặng lẽ khởi lên. “Lặng lẽ” = ý niệm về sự lặng lẽ không còn, nhưng vẫn còn nhận thức về sự vắng mặt của ý niệm đó. “Thật lặng lẽ” = ngay cả nhận thức cũng không còn.  Cuối cùng, hành trình hoang hủy của tên hành giả côn đồ trong mắt thế gian đã hiện ra con sông dài với tấu khúc trường ca trùng điệp hư vô, con sông không ảnh hiện trong cái thấy của thế gian, tấu khúc trường ca không âm hưởng trong cái nghe của thế gian, chảy trong trùng điệp hư không vô cùng vô tận (hư vô) trong cái biết của thế gian.  Vâng, là THIÊN HÀ, dòng linh điển của Đấng Chúa Cha Trọn Lành.]


 

CÓ KHÔNG HOA TRỜI (1970s)

Giữa ngày hái giọt sương trong

Gởi trên mắt, hỏi có không hoa trời?

Hốt đầy bụi nửa cuộc chơi

Đùm trong áo mỏng nhắn lời tử sinh

Ta về với cõi vô thinh

Người giam thân giữa trần tình ghét thương

Thôi thì mỗi đứa một đường

Huyễn nào cũng ảo đoạn trường thì sao!


 

XIN KHÉP ĐÔI MI LẠI (1970s)







Kiếp thân ta vi trần 

Bốc lên từ cõi chết 
Trong một thoáng vô tình 
Sa vào lòng mắt [của] nhỏ
Thành giọt lệ bâng khuâng. 

Giọt lệ đã một lần 
Nhỏ [xuống] từ muôn kiếp trước 
Theo vòng quay mê mỏi 
Gặp lại bằng ăn năn 
Trong dáng đời tội nghiệp. 

Xin khép đôi mi lại 
Nghe từ nơi tỉnh lặng 
Một người tình hóa thân 
Vi trần là vi trần. 

Khi không còn thấy ta 
Khi không còn xót xa 
Là trên con mắt [của] nhỏ
Đã nhuốm màu từ bi. 

 


THÔI VỀ ĐI (1970s)

M ngủ quên
Và ta cũng ngủ quên
Trên cánh tay rong thời gian ôm choàng nỗi chết
Mỗi bước đi
Mỗi tiếng động
Mỗi lời nói
Mỗi nụ cười
Nhinh nhích cửa hư linh
Xô sóng trên cồn hoang
Ngày
Tháng
Năm
Để cuối cùng . . .

M có nghe ra

Tiếng vọng từ miền quê hương xa lắc

Miền quê hương có thật
Ta đã từ đó ra đi?

Cùng một chuyến xe trần du mang ta xuống cuộc đời nhân ngã

Với bao nhiêu miền đã đi qua
Với bao nhiêu gọi mời xa lạ
Nên đã lạc lối về
Chuyến xe trần du đó
Thêm một lần quay lại
Không nhận trở hành trang
Ngoài tấm hồn linh nhập thể
Chuyến xe cuối cùng trong cuộc đời em, cuộc đời ta.

Ta phải về

Về lại miền quê hương đã bỏ
Còn M?
 

Và này M

Hỡi người con gái đã cùng đi với ta một chuyến trần du ngây dại
Ngủ trên cánh tay rong thời gian ôm choàng nỗi chết

Hãy cho ta mời em

Người con gái cùng một quê hương
Đã từ đó ra đi.
 

Đứng trên bánh pháp luân

Ta đang vẫy tay chào con đường hư huyễn
Còn M?
Xin mời M
Mời M.

 

ĐƠN ĐIỆU (1970s)

Khói cay và cỏ lã
Còn M no bóng tối
Còn N no hẹn hò
Bây giờ là thời gian xanh đậu môi N
Bây giờ là thời gian xanh đậu môi M
Còn Ta
Tiếng im từ lòng thẳm
Không có màu thời gian
Bến đậu vô cùng
No xót xa?
No hy vọng?
Gì?
 
N cuối xuống ngực M màu sữa
Tiếng thở M
Và tiếng thở N
Hòa quyện
Như loài rắn, ân cần làm tình trong đêm tối.
 
Ta đến gần
Ôm mặt trời trong tay
Mặt trời lạnh trong tay
Lạnh thủy tinh
Giữ một mình
Nơi miền của miền
N im lặng
M nụ cười ngu ngơ
Ta bỏ đi, lành lạnh
M nghe không
Tiếng thở dài nơi N?
  
Mở con mắt tre gai
Nhìn nhau qua ngục tối
Môi tìm môi âm thầm
Tay tìm tay vòng rắn
Tiếng động nào tháng năm!



NHỮNG GIỌT TÌNH THƠM (1970s)


Trên đôi mắt

Của người con gái lạ
Bất chợt
Ta nhìn thấy
Giọt lệ
Ôi, giọt lệ long lanh vàng nỗi nhớ.
Bằng những xôn xao
Ta đã hát
Cũng ngậm ngùi nỗi nhớ
Như M.

Ơi M
Người con gái lạ
Long lanh vàng giọt lệ
Trong bằn bặt đợi mong
Miền thời gian thê thiết
Phải chăng đã thành nỗi ăn năn
Đọng trên vòng mắt biếc?
 
Phải chăng
Những thổn thức nơi M
Là cho một giao ước đời đã lỡ? 
 
Ơi M
Ta cũng lỡ
Lỡ nhìn thấy M
Thấy giọt lệ long lanh vàng nỗi nhớ.



NHỮNG GIỌT BỒ ĐỀ ĐEN (1970s)


Cảm ơn M
Cảm ơn M
Cho ta được một lần nhìn M khóc
Giọt lệ trần
Ơi, giọt lệ trần ngời hạt bồ đề đen kết chuỗi trên bàn tay Phật. 

Cảm ơn M
Cảm ơn M
Còn nhớ lời chú mật
Ohm Bodhicitta
Ohm Bodhisattva
Để ta tìm M trong cõi Ta bà
Cô đơn thần thánh
M khoát áo lam già
Giữa dòng nhị nguyên trùng bủa yêu ma.
 
Cảm ơn M
Cảm ơn M
Cho ta được một lần nhìn M khóc
Những giọt cam lồ giữa mùa hỏa ngục
Cảm ơn giọt tình
Ơi, những giọt tình vô úy thí
Nở cánh liên hoa giữa dòng thể mệnh giãy chết từ bi.



XIN GIẢ TỪ THÁNG NĂM LÀM LÍNH (1975)

 

Chào Ngô Trang, Dakpek

Chào Võ Định, Diên Bình, Dakto, Tân  Cảnh

Chào Dapla

Con sông phù sa trơ cồn mùa hạ mang nước ngược về nguồn.

 

Chào Phương Quý, Phương Hòa

Vành nón che nghiêng cười nửa miệng

Tóc thơm hương trà thoang thoảng.

 

Chào Ngoclong, B50

Thành Dapha, B15

Chào những quả pháo đầu tiên dạy làm quen nỗi chết

Buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, buổi tối

Như làm quen tiếng kẻng báo giờ tập họp điểm danh.

 

Chào Charles, Lý Thế Lợi, Tango

Những vòng kẽm gai

Những lưới kẽm gai

Những con mắt kẽm gai

Chờ từng giờ đan lửa đạn vòng đai.

 

Chào Chư-Hơ-Reng

Đỉnh cao nằm gió

Chào Chupao

Đồi đá trắng rừng khô

Như những cánh tay gầy trơ đen đốt bằng bom lửa napalm

Ôm lấy con đường trải máu với hồn ma.

 

Chào Kontum

Người lơ xe già một mắt

Đến rồi đấy cậu.

Chờ xe khập khừng đổ bến

Lần đầu tiên nghe xa lạ tiếng nói bản làng

Nghe như vừa đánh mất một cái gì

Hình như là những ngày còn cắp sách

Tội nghiệp tên lính mới

Ngỡ ngàng giữa phố chợ đầy áo nhà binh.

 

Chào phố phường

Chào Giao

Chào Sao Băng, Thâm Tâm, Phượng Vĩ

Những giọt cà phê vàng và bóng tối.

 

Chào Pleime, Thanh An, Lệ Mỹ

Chào Plei-Kleng-Ba

Chào hành lang 613

Đêm nghe xích nghiến

Đèn kéo quân mở dạ hội rừng già.

 

Chào Hàm Rồng

Giấc ngủ bàng hoàng tiếng nổ 122 [ly]

Dưới giao thông hào thèm hơi thuốc lá.

Chào những ngày hoang đàng phố xá

Những con đường mang tên Tăng Bạt Hổ, Phan Đình Phùng

Quen từng ngõ hẹp

Từng tiệm tắm hơi

Từng lối

Từng phòng

Từng cô gái điếm

Quen cả từng cơn say váng vất

Trên thân xác đàn bà nhơm nhớp mồ hôi.

 

Chào cây cao sương mù trắng lối

Tóc em ướt

Má em ướt

Và mi em ướt

Dìu em về hôn khe khẽ đôi môi.

 

Chào Pleiku

Lũng sâu đồi cao

Chào thành phố mùa đông không hết

Chào thành phố nỗi buồn sũng ướt.

Chào Phượng Hoàng

Trôi trên tiếng kèn đồng

Điệu slow khàn tiếng khóc

Đứng giữa sân nhảy gục đầu nhớ người xa xôi.

 

Chào Ban Mê

Áo trắng tan trường La San, Tổng Hợp

Ngồi góc đường

Ôm nón sắt nhìn ngắm lưng mông

Chờ lệnh di hành nữa đêm tiếp tục.

Sau những chuyến đày thân

Lại về phố chợ nếm niềm vui niềm nhục

Chào ngày Chủ Nhật

Rộn rã chuông giáo đường buổi sáng

Đôi từng đôi

Áo gió vén tà

Cuốn quýt tóc vương [vấn]

Ôi con đường hanh nắng

Ôi tuổi đang thương.

 

Chào em

Đại lộ Độc Lập trăng vàng

Mắt sâu vũng tối

Cho em làm thơ “sương kín lối em về”

Tự tình vướng chân người như đất đỏ.

 

Chào Buôn Hô, Quảng Nhiêu, Phước An, Thuần Mẫn

Chào căn cứ 34, đèo Tử Sĩ

Chào vong linh bạn bè đã vùi xương

Chào 14, Bandon

Buôn Ky, buôn Niêng, Mtha, buôn Thá

Những cô gái mình trần da đen gùi nặng

Những chàng trai thích nhậu rượu cần

Đêm tối khỏ còong vũ lửa cao nguyên.

 

Chào Daklao, Dakmin

Những ngọn đồi cà phê

Hoa nở đầu mùa trắng xóa

Giọng con gái Bắc ngọt mùi khoai lang mật

Con gái quê hương chít khăn mỏ quạ

Chung tình và ghen hơn sư tử

Gói bánh chưng giao thừa

Mời lính xa nhà với nụ cười phô răng trắng Miền Nam.

 

Chào Đạo Trung, Đạo Nghĩa, Daksong

Chào Daklocot, Buprang, Bubong

Đêm đốt pháo bông máu người đánh chén

Qua cơn say

Ngồi nhìn thịt rải quanh đồn

Nghe thương kiếp người bôi mặt.

 

Chào Kiến Đức, Đức An, Daksak

Chuyến băng mình qua tuyến lửa của vòng [xe] tăng

Ngực lòng thòng một miếng mề đai tanh máu

Chào Quảng Đức

Mỗi nắm đất trong tay có vài miểng đạn.
 

Chào sơn nữ đi về

Giọng hát Mnong đong đưa suối đá Daknong

Chào con đường đen

Như cây cầu thượng giới

Dẫn về phố chợ đìu hiu chìm mất trong sương

Đèn đóm dưới chân tưởng vòm trời thật thấp

Chào những quán thịt cầy lá mơ rượu đế

Cặp cổ nhau về bập bẹ “dắt xi nắc bắp nhai”.

Chào đêm Giáng Sinh

Nhận thư người tình cho hay ngày đám cưới

Nghe tiếng cười lành lạnh

Của chính mình

Khoát áo phiêu tìm quán tối gật gù.

 

Chào Tam Biên

Chào từng con suối

Từng ngọn đồi

Từng ô bản đồ

Từng bàn “bi da”

Từng “nồi cơm” chính nhão mô-lô-tô-va.

 

Chào mỗi khung cửa C&C

Một thoáng chiêm bao ngày bình an

Trước khi băng mình xuống cánh rừng già làm cú ăn đêm

Chào OV2 mang tên Bắc Đẩu

Dẫn đường chui nhủi mỗi lần ăn vụng không xong.

 

Phất chiếc khăn quàng

Xin vẫy chào tất cả

Những đôi mắt

Những bàn tay

Những nụ cười

Dấu yêu và chua xót

Rơi rớt trên mỗi miền thời gian đã đổ phía sau lưng

Rơi rớt trên mỗi địa danh đã từng in dấu giày lang bạt

Chào tất cả

Xin ngủ với rêu xanh

Chào ta

Cơn mộng dữ.


 

ĐÊM CHỜ VƯỢT SÓNG (1979)

 

Và này em

Hãy ngẩng mặt lên

Cho ta nhìn hố tối nơi em

Nơi có giọt nước mắt vừa thành.

Ôi, giọt nước mắt!

Của cuộc đời nối tiếp cuộc đời chưa kịp phôi phai

Của vòng quay nối tiếp vòng quay chưa mờ vết cũ.

 

Và này em

Hãy ngẩng mặt lên

Cho ta nhìn hố tối nơi em

Nơi có giọt nước mắt vừa thành.

Ôi, vũng lặng hư linh từ tiền kiếp rong rêu phong thẩm!

Của miền đã trở thành địa phận sùng thánh ăn năn!

 

Và này em

Hãy ngẩng mặt lên

Cho ta nhìn hố tối nơi em

Nơi có giọt nước mắt vừa thành.

Ôi, lời thầm của đại dương im ẩn cuồng nộ!

Thứ cuồng nộ hụt hẫng

Từ đáy sâu không cùng không biên độ.

 

Và này em

Hãy ngẩng mặt lên

Cho ta nhìn hố tối nơi em

Nơi có giọt nước mắt vừa thành.

Ôi, giọt nước mắt tội nghiệp!

Như con én đen nằm chết trên mái hiên trong ngày mưa

Giọt nước mắt đóng đinh lên hồn hài

Đau nhói một kiếp mệnh mệt nhoài xiêu đổ.

 

Và này em

Hãy ngẩng mặt lên

Cho ta nhìn hố tối nơi em

Nơi có giọt nước mắt vừa thành.

Ôi, giọt nước mắt!
Của người tình cho một người tình phút cuối.

 

Và này em

Xin khép đôi mi lại

Để nước mắt em rụng xuống thành thông điệp.

 
 

SÓNG DẬY TRƯỜNG CA (1979)

 

Lạy mẹ

Con đi

Sóng đã dậy trường ca.

 

Đừng em

Trùng dương không nặng lệ

Quá khứ đổi màu

Nhưng mắt em xanh tinh tường hơn tiếng nấc

Thắp cho em lửa hồng trong trái tim anh

Lửa hồng trong trái tim của những tên thủy thủ

Dong buồm giữa cơn bão nổi

Huyền ký một ngày về.

 

Lạy mẹ

Những dòng sông đã tải máu hồng ra đến biển

Nên những đứa con phải đi

Cưu mang trên lưng lời thiện thệ

Sóng dậy trường ca đón tiếp

Ngày đi tới

Muôn trùng diệu viễn

Xin giữ

Một lá trầu xanh thánh tích cội nguồn

Một nhánh sông trưa con nước ròng, võng đưa kẽo kẹt

Một điệu nam ai buồn rã rượi

Và dáng mẹ gầy, rồi chắc sẽ gầy hơn!

 

Đừng em

Không có hận thù trong trái tim anh

Chỉ có nỗi xót xa nhục hình của đất

Chỉ có niềm khao khát đồng vọng ca dao

Sắc máu là trò chơi của quỷ.

 

Đừng mẹ

Không có quê hương đã mất

Cũng không có người vong quốc

Những đứa con đi

Bằng tuổi lớn

Bằng ngạo mạn ngang nhiên

Bằng kiếm tìm hứa hẹn

Những tước đoạt tạm thời

Chỉ đủ để phủ hồng Nam Bắc

Chỉ đủ cho đất rợn mình ngậm kín thịt xương cha anh bè bạn

Chỉ đủ để tôn xưng thiên đàng của quỷ khua động gông cùm

Còn gì hơn nữa nếu không là nước mắt?

 

Đừng mẹ

Trùng dương đã tấu khúc

Những đứa con đi

Những đứa con sẽ về

Rồi sóng sẽ lại trỗi trường ca nghênh đón

Dầu bỏ mình trong đại dương

Hay đến bên kia bến bờ

Những đứa con đi chắc chắn sẽ quay về

Mang theo quang huy của mặt trời Chân Lý Tự Do.

 

Đừng mẹ

Đêm sẽ phải hết

Sự tước đoạt nào cũng tạm thời

Và cuối cùng

Phải chấm dứt

Bén như một đường gươm.

 

Đừng em

Nguyền rủa chỉ che đậy sự cuối đầu nhận chịu

Chỉ làm nên những hố cách hoài nghi

Không có sự sợ sệt

Hay trốn chạy

Trong trái tim của những thủy thủ dong buồm

Ra khơi giữa cơn bão lớn

Không có dấu hoài nghi

Trong hành trang đi tới.

 

Đừng em

Nước mắt chỉ làm hỗn thêm điệu cuồng của những chương kinh máu

Dấu móng tay nhiệt tình ân ái

Hãy để khô sẹo trên lưng

Hãy mở mắt

Để rùng mình nhưng không khiếp sợ

Hãy lắng nghe

Để nhận ra những khao khát nơi anh

Những khao khát nơi trái tim của người thủy thủ dong buồm giữa cơn bão nổi

Hãy dang rộng cánh tay  

Nối liền sức sống

Bên này và bên kia bờ trùng dương đưa đón.

 

Đừng em

Anh sẽ trả lời

Bằng trường ca sóng nổi

Trùng dương đưa rồi trùng dương sẽ đón

Thắp cho em lửa hồng trong trái tim anh

Lửa hồng trong trái tim của những tên thủy thủ dong buồm giữa cơn bão nổi

Huyền ký một ngày về

Mang theo quang huy của mặt trời Chân Lý Tự Do.


HÃY ĐỨNG LÊN! (1979)

 

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù ngay giữa lao tù
Bóng ngươi sẽ lớn tàn đại thụ
Xích xiềng của quỷ không làm ngươi chết được
Vì chưng bóng ngươi liền với bóng dân.

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù máu ngươi nhỏ xuống
Lời ngươi sẽ thành hoa chính lý
Kinh điển vô thần phải mục trong vô vị
Vì chưng máu ngươi hòa với máu dân.

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù xương ngươi bóc trắng
Hiến dâng sẽ còn lại anh linh
Súng gươm đàn áp không làm ngươi mất lạc
Vì chưng tay ngươi liền với tay dân.

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù gan ngươi nhỏ bé
Thành tín nơi ngươi là nguồn lực
Bạo tàn chế độ không làm ngươi khiếp nhược
Vì chưng ý ngươi hòa với ý dân.

Hỡi đứa con thiện thệ
Không có sự sống dài hơn sự sống
Chỉ có thương yêu khác với hận thù
Chỉ có tự do khác với ngục tù
Vì con đường dân ngươi đã chọn
Nên ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Cho hơi thở ngươi và dân ngươi cùng một nhịp
Hiến dâng ngươi sẽ là phân
Phù dưỡng cây Việt Nam ngươi kết trái.

Hỡi đứa con thiện thệ
Không có chiến thắng đến từ khiếp nhược
Không có vinh quang dựng bởi ươn hèn
Không có phân ly nào nên đại thể
Không có chia rẽ nào không suy vi
Không có bạo quyền nào nên chính nghĩa
Không có tước đoạt nào nên chính danh
Không có tham ô nào nên công lý
Không có khắc bạc nào nên lòng dân
Không có vị kỷ nào nên hạnh phúc
Không có khốn cùng nào nên an sinh
Không có che đậy nào nên dân ý
Không có ngu tối nào nên tự do
Vì những sự thật này
Nên ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Quét sạch những điều dân ngươi không muốn.

Hỡi đứa con thiện thệ
Đừng lấy tiểu làm đại
Đừng lấy cá làm công
Đừng lấy nghi làm quyết
Đừng lấy phương tiện làm đích cuối
Đừng lấy máu hòa men chiến thắng
Đừng đặt kiêu căng lên tái tạo
Vì con đường dân ngươi đã chọn
Nên ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Lòng hòa lòng
Ý hòa ý
Tay liền tay
Chiến thắng sẽ không lâu.

Hỡi những đứa con thiện thệ
Ta phán cùng tất cả các ngươi
Hãy đứng lên
Dù ngay giữa lao tù
Hay trên mọi miền tạm dung
Giờ các ngươi đã điểm.

Hỡi những đứa con thiện thệ
Ta phán cùng tất cả các ngươi
Hãy đứng lên
Tay liền tay
Cho dù cách mấy đại dương
Vì tay các ngươi nối liền tay Thượng Đế.

Hỡi những đứa con thiện thệ
Sông núi đã chuyển mình dang tay đón
Với tấu khúc nghìn năm tới
Hồn thiêng đang xôn xao khai Đại Hội
Hãy đứng lên
Giờ mẹ Việt Nam đến lúc cởi gông cùm.

Ta phán cùng các ngươi
Phải đứng lên
Bởi vì ta
Uy Linh của tiền nhân.

 

 

BỞI VÌ EM LÀ NGƯỜI EM TÓC NÂU (những năm 1980s)

 

Này em

Ơi người em tóc nâu

Mắt em xanh vũng trời phẳng lặng

Cho ta nhìn thấy ta

Hiển hiện một mệnh đời

Thứ mệnh đời mưng mủ

Có nụ cười ta cuồng giận

Có tra tấn gông cùm

Có thịt xương tan nát

Có máu

Có lửa

Có giọt lệ chắt chiu của người tình xa

Có tháng năm phiêu bạt chợ người bán mua cơm áo

Có nhục hèn

Có đê tiện

Có tráo trở

Có điêu ngoa

Còn nhiều nữa

Ta muốn nói với em

Nhưng làm sao em hiểu được

Bởi vì em

Là người em tóc nâu.

 

Và này em

Người em tóc nâu

Môi em mọng

Má em hồng

Ngực em căng đầy nhựa sống

Cho ta mắt đói thèm thuồng da thịt

Ôi thịt da ngọt ngào

Cho ta nhìn thấy ta

Hiển hiện một mệnh đời

Thứ mệnh đời mưng mủ

Có dáng vóc gầy gò của đứa em thơ tội nghiệp

Có mái tóc bạc màu của người cha khổ lụy

Có vành khăn tang của cô gái sớm mất chồng

Có chiếc nón lá của ai tả tơi theo gió cuốn

Có con chim đen chết rũ trong chiều mưa

Còn nhiều nữa ta muốn nói với em

Nhưng làm sao em hiểu được

Bởi vì em

Là người em tóc nâu.

 

Và này em

Người em tóc nâu

Ta xin ghì em thật sát

Ta xin hôn em thật đầy

Ta xin uống từng hơi thở em thật say

Để ta quên đi mòn mỏi

Của một mệnh đời nặng gánh cưu mang

Để ta quên đi mòn mỏi

Của một thằng điên chưa quên nhân tính

Ơi em.

 
 

TRẦM LUÂN (những năm 1980s)

 

Thấy không em

Trong ta

Em mất đi âm nhạc

Chỉ còn lại tiếng thét gào

Của chính ta

Vang động lẻ loi

Trong cái hun hút vô cùng vô đáy.

 

Ta van em

Xin đừng đến nữa

Để ta không còn nghe tiếng khóc

Từ tiền kiếp xưa xa lạc

Từ căn tinh xưa đọa đày

Từ hình hài xưa đẫm máu

Từ hồn hài xưa trối trăng.

 

Thấy không em

Trong ta

Em mất đi ánh sáng

Chỉ còn lại mầu con mắt

Của chính ta

Lạc lõng

Trong cái vũ trụ không đêm không ngày.

 

Ta van em

Xin đừng đến

Để ta tưởng ta là hiền thánh

Để ta tưởng ta là tỳ khưu

Để ta tưởng ta là độc giác

Lần chuỗi từ bi giữa chốn Ta Bà.

 

Thấy không em

Trong ta

Em mất đi duyên dáng

Chỉ còn lại cái hiện hữu

Của chính ta

Trần truồng

Giữa dòng sinh mệnh mệt nhoài xiêu đổ.

 

Ta van em

Đi di

Để ta có thể quên

Để ta có thể khóc

Để ta có thể cười

Cái khóc cười vô ưu của một người mất trí.

 

Thấy không em

Ta mỏi mòn như núi lớn

Dầu ngạo mạn.


BÂNG QUƠ LỤC BÁT (những năm 1980s)

 

Những khi ngồi với thời gian

Ta buồn ta

Kiếp tan hoang không cùng

Thôi em

Về với bao dung

Quên ta

Một gã điên khùng

Rêu rao

Nụ cười lồng lộng hư hao

Tanh như giọt máu rớt vào đáy ly.

 

Ta quen dáng đứng quàng xiên

Nên mang tầm vóc thằng điên lạc loài

Bán rao
Từng lóng xương tay

Từng cơn mộng dữ
Khôi hài trong ta

Nguyền đi
Vết cắt xót xa.

 

Dáng em

Qua bến phà xưa

Ngùi con mắt đục

Giọt mưa về chiều

Hắt hiu

Hắt hiu

Hắt hiu.

 

Chia cho nhau

Ngõ định kỳ

Về trong thoáng

Hiện vành ly

Muộn phiền.

 

Lắng nghe

Tiếng ực một chiêu rượu tàn

Chao trong đáy cốc

Son vàng

Phai theo từng sợi rễ hoang ngập ngừng

Vợi thời gian
Đổ sau lưng

Gùi vai nặng mỗi dấu chân tội tình.

 

Cảm ơn em

Giọt lệ chiều

Cho ta ngồi nhớ

Mỗi triều nước dâng.

 

 


14938 AUG.16.2022
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn